Biên Quan Nguyệt lướt qua khuôn mặt của năm người, trong đôi mắt cô thoáng qua một tia quyết đoán.
Cô biết mình phải đưa ra một câu trả lời.
Trong thời mạt thế thì những chuyện không hợp lẽ thường thường đi kèm với sự nguy hiểm, mà nguy hiểm thì cần phải được đánh giá và cảnh giác. Nếu cô không đưa ra được một lời giải thích hợp lý thì cô sẽ trở thành nhân tố không ổn định trong đội, một mầm mống tai họa có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Cô thẳng thắn nói: "Tôi đã thức tỉnh dị năng thứ hai — dị năng hệ Băng."
"Tôi đúng là bị kéo vào ảo cảnh." Biên Quan Nguyệt đưa ra lời giải thích của mình, "Chỉ là giữa chừng tôi nhận ra có điều không ổn nên đã thoát ra sớm."
Những gì cần nói đều đã nói rồi, còn tin hay không là tùy ở họ.
Chúc Thương há hốc mồm, ánh mắt nhìn Biên Quan Nguyệt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
So với dị năng thứ hai thì những lời giải thích phía sau đã không còn quan trọng nữa.
Đây là lần đầu tiên Chúc Thương biết trên đời này còn tồn tại dị năng thứ hai.
Tô Hành cũng lộ vẻ ngạc nhiên.
Hoa Thanh Trì và Lộc Văn Sanh trao đổi một ánh mắt với nhau.
Dịch Tinh thì rũ mắt xuống khiến người ta không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì, cũng chẳng rõ anh ta có chấp nhận câu trả lời này hay không.
Sở dĩ Biên Quan Nguyệt nói như vậy, thứ nhất là vì tin rằng thời gian còn dài và chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Mạt thế mới chỉ bắt đầu không lâu nên nhận thức của nhân loại về dị năng vẫn còn ở giai đoạn sơ khai nhất, không ai biết giới hạn của dị năng nằm ở đâu và càng không ai có thể khẳng định rằng song hệ dị năng là không thể tồn tại.
Hiện tại chưa có người sở hữu song hệ dị năng xuất hiện, không có nghĩa là sau này sẽ không có.
Thứ hai là vì dị năng hệ Băng của cô không giống như không gian của Nhẫn Càn Khôn có thể giấu giếm được. Dị năng không gian là dạng ẩn, chỉ cần cô không nói thì sẽ không ai biết. Nhưng dị năng hệ Băng là dạng công khai, cần phải sử dụng trong chiến đấu nên sớm muộn gì cũng bị người khác nhìn thấy.
Chúc Thương trợn tròn mắt, giọng nói đầy phấn khích: "Song hệ dị năng!"
"Đây đúng là cái vận may c*t chó gì thế này!"
Chúc Thương không khỏi cảm thán, anh ấy cũng muốn thức tỉnh song hệ dị năng.
Sắc mặt Tô Hành trầm trọng, khi nghe đến sự xuất hiện của song hệ dị năng thì anh lại suy nghĩ nhiều hơn.
Mạt thế tàn khốc hơn tưởng tượng rất nhiều, mà nhân tính cũng không chịu nổi thử thách.
Một người sở hữu song hệ dị năng sẽ tự nhiên chiếm ưu thế trên cán cân sức mạnh. Sự ưu việt này sẽ thu hút sự kính sợ nhưng cũng sẽ kéo theo cả những ánh mắt thèm khát, lôi kéo người đi theo nhưng cũng dẫn đến những cuộc săn lùng.
"Chuyện này tốt nhất đừng để quá nhiều người biết," Tô Hành trầm giọng nói, "ra bên ngoài cô chỉ cần thể hiện dị năng hệ Băng là được."
Biên Quan Nguyệt ngước mắt nhìn anh.
Anh đang thật lòng khuyên bảo, cô có thể nhìn ra được điều đó từ ánh mắt của anh.
Tô Hành nói như vậy rất phù hợp với tính cách cương trực của mình. Con người anh nếu không thực sự bị chọc giận thì sẽ không bao giờ làm ra những hành vi u ám hay nhẫn tâm.
Biên Quan Nguyệt khẽ gật đầu.
Trong năm người này, Dịch Tinh là kẻ có ác cảm với cô sâu sắc nhất và sự đề phòng cũng vậy.
Trong đầu hiện lên cảnh tượng anh ta đẩy mình xuống lầu trong ảo cảnh, Biên Quan Nguyệt liền dời tầm mắt đi.
"Bíp!"
Cả sáu người bọn họ nghe thấy tiếng còi xe thì đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một chiếc xe đột ngột xuất hiện từ phía xa đang chạy tới, tung lên một làn khói bụi mịt mù.
Sáu người họ không hẹn mà cùng bày ra tư thế phòng thủ.
Đối phương bấm còi theo quy luật nghe như đang chào hỏi một cách thân thiện.
Hai chiếc xe bọc thép lần lượt tiến lại gần khiến đường nét ngày càng rõ ràng hơn.
Cuối cùng chúng dừng lại ở vị trí cách nhóm Biên Quan Nguyệt khoảng mười mét.
Thân của cả hai chiếc xe đều bị hư hại ở những mức độ khác nhau, cửa kính bám đầy vết bẩn và thậm chí có chỗ còn có vết nứt, rõ ràng là đã trải qua vài trận chiến.
Tiếng cửa xe mở ra vang lên đặc biệt rõ ràng trên con phố yên tĩnh.
Ngay sau đó, cửa chiếc xe phía trước được mở ra đầu tiên rồi có bốn người bước xuống, gồm ba nam và một nữ. Dẫn đầu là một người đàn ông mặc áo ba lỗ đen, trông khoảng ba mươi tuổi với ánh mắt sắc bén, quanh thân tỏa ra khí thế của một người mạnh mẽ, trông có vẻ là đội trưởng của tiểu đội này.
Tiếp đó cửa chiếc xe phía sau cũng mở ra, cũng có bốn người đàn ông bước xuống với vóc dáng cùng biểu cảm khác nhau, trong mắt mỗi người ít nhiều đều mang theo vẻ cảnh giác và đề phòng.
Sau khi xuống xe, họ không nói gì mà chỉ nhanh chóng đi đến bên cạnh bốn người xuống trước để hội quân và vây thành một vòng tròn.
Nhóm Biên Quan Nguyệt cũng mang vẻ mặt đầy cảnh giác vì không rõ ý đồ của đối phương.
Trong thời mạt thế này lòng người khó lường, vì vật tư mà lừa lọc hay chém giết nhau là chuyện thường tình.
Ánh mắt Tô Hành chậm rãi lướt qua tám người đối diện để quan sát biểu cảm của họ.
Đúng lúc này, cô gái tóc ngắn trong đội ngũ đối diện bỗng sáng mắt lên, ánh mắt khóa chặt vào người Biên Quan Nguyệt với vẻ mặt đầy khó tin, cô ấy theo bản năng tiến lên một bước rồi lên tiếng:
"Biên Quan Nguyệt?" Giọng điệu cô gái tóc ngắn mang theo sự không chắc chắn rõ rệt, "Thật sự là em sao?"
Biên Quan Nguyệt nghe thấy có người gọi tên mình thì khẽ giật mình, cô nhìn vào cô gái đó và quan sát kỹ lưỡng.
Biên Quan Nguyệt cảnh giác nhìn chằm chằm cô gái đang đi tới trước mặt mình, cô gái này khoảng hơn hai mươi tuổi với mái tóc ngắn cá tính, dáng vẻ đoan trang thanh lịch, trên chóp mũi có một nốt ruồi nhỏ tạo thêm vài phần tinh tế.
Nghe giọng điệu của cô ấy thì có vẻ là người quen của nguyên chủ.
Biên Quan Nguyệt nhanh chóng tìm kiếm trong ký ức và sớm nhận ra cô gái trước mặt là một đàn chị ở trường đại học của nguyên chủ tên là Kim Hạ Ân.
Tuy hai người không thân thiết lắm, nhưng không ngờ lại gặp nhau ở đây. Đáy mắt Biên Quan Nguyệt thoáng qua một tia kinh ngạc, cô gật đầu rồi bình thản nói: "Là tôi."
Ngày trước hôn lễ của Biên Quan Nguyệt thì cô ấy cũng có đến tham dự.
Kim Hạ Ân thấy thái độ của Biên Quan Nguyệt lạnh nhạt, dù có chuyện muốn hỏi cũng rất biết điều mà không hỏi dồn dập.
"Chào mọi người. Tôi tên Lâm Khải." Người đàn ông mặc áo ba lỗ đen dẫn đầu bước tới, thân thiện chào hỏi nhóm Tô Hành: "Nên xưng hô thế nào đây?"
Trong lúc người đàn ông mặc áo ba lỗ đen đang quan sát họ thì năm người nhóm Tô Hành cũng đang đánh giá đối phương.
Hai bên đơn giản bắt tay và cho nhau biết tên tuổi.
"Các cậu đến đây để tìm vật tư sao?" Người đàn ông lên tiếng trước, giống như đang thể hiện thiện chí nhưng cũng giống như đang dò xét.
"Ừm, các anh qua đây cũng vậy sao?" Tô Hành hững hờ đáp lại.
Kim Hạ Ân biết việc họ chủ động tiến tới bắt chuyện khiến đối phương cảnh giác là chuyện bình thường.
Dù sao cũng là mạt thế nên cẩn trọng hành động vẫn là trên hết.
Cô ấy bước tới, đối mặt với mấy người họ: "Thượng tá Tô, tôi và Biên Quan Nguyệt có quen biết, trước đây là quan hệ chị em cùng trường."
Kim Hạ Ân nhắc lại chuyện xưa nhằm phá vỡ bầu không khí vi diệu để kéo gần khoảng cách.
Cô ấy nhiệt tình như vậy đương nhiên là có nguyên nhân cả.
Đơn Quân Văn (anh chàng đeo kính) trong đội của cô ấy là người có dị năng hệ ngũ cảm, có thể nhanh chóng cảm nhận được thực lực của đối phương và sở hữu trực giác siêu mạnh để né tránh các đòn tấn công nguy hiểm thông thường.
Đơn Quân Văn cảm nhận được sáu người trước mặt đều là dị năng giả.
Cũng phải thôi, sáu người tự mình lên đường mà không phải dị năng giả thì quần áo bên ngoài sẽ không giữ được sạch sẽ như thế này.
Cô ấy và Lâm Khải đều muốn lôi kéo thêm nhiều dị năng giả gia nhập đội ngũ. Bởi vì hành động tiếp theo họ định làm, càng có nhiều dị năng giả thì tỷ lệ thành công sẽ càng cao.
Lâm Khải thuận theo lời Kim Hạ Ân nói: "Chúng tôi muốn hỏi xem các cậu có hứng thú gia nhập cùng chúng tôi không?"
Anh ấy nói tiếp: "Các cậu đừng lo, chúng tôi không có ác ý. Tôi thấy sáu người các cậu đều là dị năng giả nên muốn mời các cậu cùng thực hiện hành động sắp tới."
Một chàng trai có hình xăm trên cánh tay trong đội đối diện bước ra, anh ấy nhấn vào màn hình quang não của mình để chiếu lên không trung rồi chỉ vào một địa điểm và nói: "Nhóm chúng tôi sắp tới sẽ đến đây để tìm vật tư."
"Kho chứa ngầm ở chỗ này có hàng nghìn cân lương thực. Nhưng xung quanh đây đều là khu dân cư nên có một lượng lớn cư dân đã chết biến thành zombie đang lảng vảng bên ngoài..."
Chàng trai giải thích về những khó khăn của hành động lần này.
Biên Quan Nguyệt ngước mắt nhìn nhóm Kim Hạ Ân, lời lẽ của họ rất chân thành và thậm chí ngay cả bản đồ vị trí nhà kho cũng nói ra hết.
Thấy nhóm Tô Hành còn đang cân nhắc, Kim Hạ Ân vội vàng nói: "Mọi người yên tâm, đây tuyệt đối không phải bẫy, chúng tôi chỉ nghĩ rằng đông người thì sức mạnh lớn, thêm một phần lực là thêm một phần bảo đảm."
Kim Hạ Ân chỉ tay về phía một chàng trai hơi mập ở phía sau: "Cậu ấy từng làm việc trong nhà kho đó nên biết cách thiết lập và mật mã của kho, chuyện này là thật đấy."
Chàng trai đó cũng gật đầu xác nhận.
Biên Quan Nguyệt nhận ra thành ý của đối phương, nhưng cô cũng hiểu rằng họ vẫn giữ lại một chiêu — đó chính là cơ quan và mật mã của nhà kho.
Tuy nhiên điều này cũng là lẽ thường tình.
"Lương thực tìm được chúng ta có thể chia theo đầu người." Lâm Khải dõng dạc nói.
Kim Hạ Ân đi đến bên cạnh Biên Quan Nguyệt và nói khẽ: "Đàn em Biên, chính vì quen biết em nên chị mới thành tâm mời mọi người gia nhập đấy. Thế nào, hay là để người đàn ông của em cân nhắc một chút đi?"
Biên Quan Nguyệt nhìn sang Tô Hành và những người bên cạnh, chuyện này cô không thể tự mình quyết định, bởi vì họ là một đội, nên dù là chuyện gì cũng cần phải bàn bạc với nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)