Trên sàn nhà phủ đầy bụi bặm, Biên Quan Nguyệt nằm co quắp, sắc mặt trắng bệch và những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài từ thái dương.
Biên Quan Nguyệt dùng hai tay ôm chặt lấy đầu, mười ngón tay gần như muốn găm sâu vào da đầu.
Hàm răng cô cắn chặt nhưng nơi cổ họng vẫn không kìm được mà phát ra những tiếng rên rỉ vụn vặt.
Cơn đau ấy giống như có ai đó đang cầm cưa khuấy đảo bên trong não bộ của cô.
Toàn bộ tế bào khắp cơ thể như bị thiêu đốt trong biển lửa, Biên Quan Nguyệt dùng chút lý trí cuối cùng để kìm nén ý định cào cấu làn da nhằm lấy cái đau này át đi cái đau kia.
Lúc này cô giống như một con cá mắc cạn trên bờ, miệng không ngừng đóng mở để hớp lấy từng ngụm khí lớn và tầm nhìn bắt đầu trở nên mờ mịt.
Cơn đau dường như không có điểm dừng.
Một giây trôi qua dài tựa một năm, cô không biết đã bao lâu trôi qua, chỉ biết ý thức của mình đang bị ném lên rồi lại rơi xuống trong từng đợt sóng đau đớn cuộn trào.
Ở bên ngoài, Hoa Thanh Trì đứng trong hành lang và nghe thấy tiếng va chạm của ghế đổ bên trong. Tay anh vô thức đặt lên nắm cửa nhưng rồi lại buông xuống.
Bên tai anh truyền đến tiếng rên rỉ trầm đục đứt quãng, chứng tỏ người bên trong đang phải trải qua sự đau đớn tột cùng.
Nửa thân trên của anh tựa vào cánh cửa, chân phải hơi co lại và hàng mi rủ xuống che đi cảm xúc trong mắt, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Sự hành hạ này không biết đã kéo dài bao lâu.
Ngay trước khi Biên Quan Nguyệt sắp hoàn toàn mất đi ý thức, một luồng cảm giác mát lạnh như gió xuân thổi qua khắp toàn thân.
Trong nháy mắt, mọi đau đớn đều tan biến.
Ý thức của cô đột ngột chuyển từ trung tâm của cơn bão biển kinh hoàng sang một thảm cỏ ấm áp ánh nắng và gió thổi nhẹ nhàng.
Biên Quan Nguyệt mở mắt ra rồi giơ hai tay lên trước mặt.
Cô lật lòng bàn tay, nhìn mười ngón tay của mình rồi chậm rãi nắm lại và từ từ buông ra. Khoảnh khắc nắm chặt tay, cô có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh đang di chuyển giữa các sợi cơ bắp.
Cô cảm thấy mình giống như một nhân vật trong trò chơi được hồi đầy máu, khắp người tràn đầy năng lượng.
Biên Quan Nguyệt mỉm cười, hiểu rằng mình đã đột phá thành công.
Dị năng của cô đã một bước thăng lên cấp ba.
Cô giơ tay sờ ra phía sau lưng thì chạm vào làn da mịn màng, vết thương đáng sợ ban đầu đã lành lại và biến mất.
Loại năng lượng này thật sự thần kỳ.
Năng lượng của dị năng có điểm tương đồng với linh lực, nhưng về cơ bản vẫn là hai loại sức mạnh khác nhau.
Linh lực luân chuyển trong kinh mạch, còn dị năng lại tác động vào tế bào và cơ bắp.
Chính vì vậy mà tố chất cơ thể của những người thức tỉnh dị năng nhìn chung đều rất mạnh.
"Cộc cộc cộc."
Tiếng gõ cửa vang lên một cách giòn giã và nhịp nhàng, nghe vô cùng rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
"Tôi vào được chứ?" Hoa Thanh Trì ở ngoài cửa nghe thấy tiếng động bên trong đã dừng hẳn một lúc lâu nên mới lớn tiếng hỏi.
Người phụ nữ ngồi trên đất với dáng vẻ đầu bù tóc rối, bộ quần áo dính đầy vết máu thoang thoảng tỏa ra một mùi chua nồng.
"Cô đột phá mất ba ngày rồi." Hoa Thanh Trì kìm nén bước chân muốn rời đi mà mở lời nhắc nhở: "Mọi người đều đang ở trên xe đợi cô, cô đi tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài đi."
Nói xong anh đưa cho cô một cái túi, dường như đã được chuẩn bị từ sớm.
Biên Quan Nguyệt đứng dậy đón lấy cái túi rồi cúi đầu mở ra xem, bên trong là một bộ quần áo sạch để thay và đồ dùng tắm rửa.
"Ồ, được." Biên Quan Nguyệt hơi ngẩn người.
"Nhà vệ sinh trên tầng ba của trung tâm thương mại vẫn còn dùng được." Hoa Thanh Trì bổ sung một câu rồi rời đi.
Sau khi Hoa Thanh Trì đi khỏi, Biên Quan Nguyệt cúi đầu tự ngửi bản thân mình.
Một mùi khó ngửi xộc thẳng vào mũi.
Đúng là nên thay thật rồi.
Cô xách túi đi ra khỏi phòng và men theo hành lang đi lên tầng ba.
Cửa nhà vệ sinh nữ đang khép hờ, cô đẩy cửa bước vào rồi lập tức đóng lại từ bên trong.
Biên Quan Nguyệt lách mình xuất hiện trong không gian của mình để nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ rồi thay bộ quần áo mà Hoa Thanh Trì đã đưa cho.
Nửa tiếng sau, cô đi ra khỏi không gian.
Thực tế, thời gian bên ngoài mới chỉ trôi qua mười phút.
Biên Quan Nguyệt dùng tốc độ nhanh nhất đi dạo quanh trung tâm thương mại một lượt.
Cô nhìn thấy vẫn còn rất nhiều thứ mà mấy người kia chưa lấy đi, có lẽ họ sợ lấy quá nhiều sẽ không đủ chỗ chứa.
Cô giống như châu chấu quét qua mùa màng mà càn quét trung tâm thương mại. Phàm là thứ gì có thể dùng được, cô đều quăng hết vào không gian.
Sau đó cô mới hài lòng bước ra khỏi tòa nhà.
Ánh nắng xuyên qua các tầng mây, tuy không thể gọi là rực rỡ nhưng so với những ngày mưa dầm trước đó thì thời tiết đã tốt hơn rất nhiều.
Năm người nhóm Tô Hành đều đang đứng cạnh chiếc xe tải.
Thoáng thấy bóng dáng cô, Hoa Thanh Trì khẽ nhướng mày, phải thừa nhận rằng nhan sắc của người phụ nữ này rất khá, sau khi tắm rửa thay đồ trông thuận mắt hơn hẳn.
Biên Quan Nguyệt buộc tóc đuôi ngựa cao để lộ vầng trán trơn láng, trên người mặc một chiếc áo phông đen ôm sát và quần túi hộp màu xanh lá rộng rãi.
Tô Hành nhìn bóng dáng đang đi tới gần mà cau mày — kích cỡ quần áo anh chọn bị nhỏ rồi.
Lớp vải bị căng ra tạo thành những đường cong mượt mà, dây thắt lưng của quần túi hộp thắt lại vòng eo thon gọn, khi bước đi vạt áo hơi kéo lên để lộ ra vòng eo trắng ngần ẩn hiện. Đường cong cơ thể của người phụ nữ bị bó chặt dưới lớp quần áo, lộ ra không sót chút gì.
Tô Hành trước đây chưa từng chọn quần áo cho phụ nữ nên hoàn toàn chọn theo cảm tính của mình. Anh tưởng cỡ vừa chắc là ổn rồi, không ngờ mặc trên người cô lại... bó sát đến thế.
Biên Quan Nguyệt bước tới trước mặt họ, sau khi đứng định liền nói: "Tôi xong rồi."
Ý tứ rất rõ ràng — cô đã chuẩn bị xong, có thể lên xe rời đi và tiếp tục hành trình bất cứ lúc nào.
"Làm thế nào mà một mình cô giải quyết được gốc thực vật biến dị đó vậy?" Dịch Tinh đột nhiên lên tiếng ở bên cạnh.
Chúc Thương bị anh ta hỏi như vậy cũng lập tức nhớ tới câu hỏi của mình hôm đó nên phụ họa theo: "Đúng vậy, sao chỉ có mỗi mình cô là không bị rơi vào ảo cảnh?"
Biên Quan Nguyệt ngước mắt nhìn hai người.
Cả hai đều đưa ra câu hỏi, nhưng trong giọng điệu của Chúc Thương phần lớn là sự hiếu kỳ, còn Dịch Tinh lại mang theo sự nghi ngờ dò xét cùng giọng điệu lạnh lùng.
Biên Quan Nguyệt biết rằng mình nhất định phải trả lời câu hỏi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
