Trên nền đá lạnh lẽo lưu lại mấy vệt nước nhợt nhạt cùng vết máu màu đỏ sậm.
Cửa điện đóng kín, giờ phút này đội viên tiểu đội mười ba người trông coi bên ngoài.
Du Ấu Du vẫn ngồi trên thềm đá lúc trước, không quay đầu nhìn hắn, những người khác đứng rải rác.
Trong thoáng chốc, Du Trường An cho là mình lại trở về Yêu Đô, giống như sau một khắc Cuồng Lãng Sinh sẽ gọi hắn đuổi theo, cùng đi nhà ăn ăn ăn cơm.
Nhưng trên tay ôm hai thanh kiếm lạnh lẽo kéo hắn về hiện thực.
Du Trường An chậm rãi đi đến trước người Du Ấu Du rồi đứng lại.
Hắn trầm mặc đưa hai thanh kiếm kia lên, sau đó lại đưa một sợi xích lông sói màu bạc khác đang nắm chặt trong lòng bàn tay lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

