Mấy kiếm tu Vân Hoa kiếm phái trong mắt đều rất phức tạp, bọn họ cuối cùng cũng chỉ than nhẹ một tiếng: "Du sư đệ, đi thôi."
Du Trường An chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Khương Uyên bên cạnh: "Sư huynh, huynh muốn đi không?"
Hốc mắt Khương Uyên phiếm hồng, hắn ngây ra hồi lâu, mới chậm rãi lắc đầu.
Trong màn mưa, hắn nghiêng người dùng kiếm chống đỡ thân thể của mình, sau đó một tay cầm kiếm cực kỳ chậm rãi đi xuống núi.
Du Trường An thì xoay người, ôm hai thanh kiếm đi về hướng ngược lại.
Trên đường đi, các tu sĩ không nói gì, khi đến đảo Phù Không, Du Ấu Du liền ôm đầu gối ngồi ngoài điện, mắt thấy Du Trường An đến cũng không ngước mắt lên, chỉ im lặng mở linh trận cho hắn đi vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


