Ba người này thì Vân Kỷ Trung dùng đấu khí ngưng tụ thành cánh còn Vân Tuyệt Sơn thì trực tiếp bị lão giả nắm lấy mà kéo đi phi hành trên không trung, không phải dùng ma pháp mà là đấu khí, lão giả áo bào màu xám quả nhiên là cường giả đấu hoàng.
- Lão tổ tông, người đã tới đây.
Vân Phỉ Phỉ nhìn thấy lão già mặc áo bào màu xám thì đột nhiên nhào tới, nước mắt ủy khuất nhanh chóng rơi ra.
- Được rồi Phỉ Phỉ, lão tổ tông đã trở lại, về sau sẽ không có ai dám khi dễ con.
Lão giả áo xám khẽ vỗ vỗ vai Phỉ Phỉ mà nói, trong mắt lão hiện ra vẻ hiền lành, trong đám hậu nhân của Vân gia, người lão thích nhất chính là Phỉ Phỉ.
- Tất cả đứng lên đi.
Vân Linh cất tiếng nói, nhìn thi thể của hai ma pháp sư cấp năm trên mặt đất thì không kìm được mà thở dài một hơi.
- Lão tổ tông, Vân Phỉ Phỉ chống đối tông chủ….
Vừa nhìn thấy lão tổ tông tới, sắc mặt của Vân Thự Quang liền biến chuyển, hắn sợ Vân Phỉ Phỉ nói bậy cho nên trước hết quở trách Vân Phỉ Phỉ.
- Bốp bốp.
Hai thanh âm vang lên, chỉ thấy bóng xám lóe lên, sau đó trên khuôn mặt của Vân Thự Quang xuất hiện hai hình bàn tay, Vân Thự Quang té xuống mặt đất, máu tươi phun ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



