Vào ban đêm, bầu trời bắt đầu trở nên tối lại, những ánh sáng trên đường chân trời cũng biến mất, khắp nơi đều bao phủ một vầng trăng chiếu rọi, người của Nguyên Bảo tông cũng chuẩn bị dừng chân lại nghỉ ngơi.
Đường đi từ Thất Tinh Thành tới Lập Anh Trấn cũng có rất ít người, hơn nữa lộ tuyến cũng là đường núi, trong thung lũng thường xuyên xuất hiện một số ma thú cấp thấp, ở trên đường đi cũng không có khách điếm hay khách sạn. Cũng may là người của Nguyên Bảo tông đã sớm chuẩn bị, một số đệ tử đốt củi tạo ra lửa để ma thú cấp thấp không đến gần quấy rầy.
Vân Thự Quang nói, hắn cũng sợ người ban ngày kia đánh lén cho nên cần phải đề phòng một chút.
Ngay lập tức những người thực lực cao nhất của Nguyên Bảo tông vây ở vòng ngoài cùng, những người thực lực yếu thì ở bên trong để ngăn ngừa có người đánh lén.
Ngay từ đầu người của Nguyên bảo tông đã phòng ngừa người đánh lén kia tuy nhiên đến khuya không ít trong số họ đã buông lỏng cảnh giác, một số đệ tử thực lực cao thì kiên trì, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mắt không dám buông lơi.
Đến khuya qua giờ tý thì cơ bản mọi người đã nhắm mắt lại mà tu luyện, một số người thì đã ngủ say.
Vân Phỉ Phỉ nhìn chăm chăm vào bầu trời đêm, nàng bắt đầu khoanh chân tu luyện, trong lòng nghĩ thầm lúc này chắc hẳn cũng sẽ không có người đánh lén Vân gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)