“Vợ liệt sĩ à?” Hạ Mỹ Linh lặp lại từ đó, như đang nghiền ngẫm ý nghĩa. Một lúc sau mới lạnh nhạt buông một câu: “Tức là... góa phụ đấy nhỉ?”
Sắc mặt Đinh Diễm Mai tối sầm lại.
Từ nhỏ, cô ta đã sống trong khu tập thể của quân đội, có ai dám đứng trước mặt cô ta mà nói cô ta là góa phụ đâu?
Nhưng chưa kịp phản ứng, cô ta lại nghe thấy vợ của Lâm Kiến Quân - một người phụ nữ vô cùng thô lỗ - tiếp lời bằng giọng mỉa mai: “Góa phụ mà mặc cái váy đỏ chóe thế này sao? Ở quê tôi, phụ nữ góa chồng chẳng ai dám ăn mặc thế cả. Bị người ta chửi cho chết, chửi là hạng đàn bà lẳng lơ, không biết liêm sỉ.”
Lâm Kiến Quân chết sững tại chỗ, không ngờ Hạ Mỹ Linh lại thô tục đến mức đó, nói năng chẳng nể nang ai, dám sỉ nhục Đinh Diễm Mai giữa ban ngày ban mặt.
Hắn vừa giận vừa lo, trong lòng vô cùng hối hận, lẽ ra hắn không nên đưa vợ con tới đây, nếu không thì Diễm Mai cũng chẳng đến mức phải chịu nhục thế này.
Hắn tức giận đến mức muốn xé toạc cái miệng quê mùa của Hạ Mỹ Linh: “Cô nói nhảm gì đấy! Ở quê toàn là mấy bà già lạc hậu, biết gì mà nói! Đây là thành phố, người ta mặc gì là quyền của người ta!”
Hạ Mỹ Linh nhoẻn miệng cười, giọng nhẹ như không: “Sao? Tôi chỉ nhắc lại lời người ta hay chửi thôi mà. Ở quê, đàn bà góa mà cứ trang điểm chưng diện như thế thì ai cũng gọi là... gái chứ còn gì.”
Mặt Đinh Diễm Mai trắng bệch rồi đỏ bừng, máu như dồn hết lên mặt. Cô ta nhìn sang Hạ Mỹ Linh, người phụ nữ quê mùa ấy vẫn cười ngây ngô, như thể chẳng hề hay biết rằng mỗi lời cô nói ra đều như một nhát dao cứa vào lòng người.
Lâm Kiến Quân thấy khóe mắt Đinh Diễm Mai đã ngân ngấn lệ, trong lòng đau xót vô cùng. Hắn hối hận thấu xương, thầm mắng chính mình: Tại sao lại đồng ý đưa họ đến chứ? Nếu không, Diễm Mai đâu đến nỗi bị bẽ mặt thế này.
Hắn sợ Hạ Mỹ Linh còn nói thêm điều gì khó nghe, liền đưa tay ra kéo vợ, động tác có phần thô bạo: “Vào nhà mau lên!”
Không ngờ Hạ Mỹ Linh lập tức giơ tay giữ chặt lấy cánh tay hắn. Bao năm làm việc đồng áng đã rèn cho cô một sức mạnh không nhỏ, chỉ dùng chút lực cổ tay đã khiến tay Lâm Kiến Quân đập mạnh vào tường. Đau đến mức hắn không nhịn được mà phải bật ra một tiếng rên.
“Sao hả, gấp gì thế?” Giọng Hạ Mỹ Linh lạnh hẳn đi. “Anh chê tôi mất mặt, vậy còn anh thì sao? Tôi còn chưa kịp chào hỏi bà hàng xóm quý hóa của anh đấy.”
Cô xoay đầu nhìn thẳng vào Đinh Diễm Mai. Ánh mắt ấy lạnh băng, sâu hoắm như soi thấu cả lòng người, khiến người đối diện không khỏi rùng mình.
Đinh Diễm Mai đứng thẳng lưng, cố giữ bình tĩnh, ấp úng nói một câu không đầu không đuôi: “Chị là... của Lâm đoàn trưởng...”
Từ “vợ” cứ quanh quẩn trong miệng cô ta, mãi không thể thốt ra. Cuối cùng đành đổi thành: “Chị dâu, không biết hôm nay mọi người đến, hay là... vào nhà chơi một lát?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

