Lâm Kiến Quân liếc cô một cái: “Không cần.”
Cuối cùng, tay hắn cũng chạm đến chiếc chìa khóa. Hắn cắm vội vào ổ, chỉ mong mau chóng mở cửa, để rồi đẩy tất cả vào trong, kết thúc nhanh gọn chuyện này.
Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa căn hộ bên cạnh khẽ bật mở. Một người phụ nữ mặc váy đỏ nổi bật xách theo thùng rác bước ra. Cô ta vừa thấy Lâm Kiến Quân liền nở nụ cười rạng rỡ, định mở lời chào, nhưng rồi ánh mắt quét sang bên cạnh nơi có một nhóm người đứng lặng, người lớn nhất tầm hơn bốn mươi, nhỏ nhất chỉ mới mười mấy tuổi.
Nụ cười trên môi cô ta lập tức cứng lại.
“Kiến Quân, mấy người này là...?”
Vừa nhìn thấy Đinh Diễm Mai, toàn thân Hạ Mỹ Linh như có luồng khí nóng dội thẳng lên đầu. Chính là người phụ nữ này người đã khiến cuộc đời cô trở thành bi kịch.
So với cô, Đinh Diễm Mai có làn da trắng mịn - thứ trắng trẻo do bao năm chẳng phải dầm nắng mưa. Khuôn mặt không mấy nếp nhăn, dù tay xách thùng rác nhưng khí chất vẫn y nguyên như một bà hoàng được nuông chiều trong nhung lụa.
Lâm Kiến Quân ậm ừ vài tiếng, hoàn toàn né tránh việc giới thiệu Hạ Mỹ Linh và các con là ai: “Em cứ làm việc của em đi, đừng để bị trễ.”
Vừa nói, hắn vừa quay vội ổ khóa, mở cửa thật nhanh như muốn nhanh chóng đẩy tất cả vào trong: “Vào đi, mau vào đi.”
Nhưng Hạ Mỹ Linh không nhúc nhích.
Cô đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Đinh Diễm Mai. Cơn nóng giận ban nãy đã lắng xuống, lý trí dần quay về. Cô hiểu rất rõ người khiến Lâm Kiến Quân vung tiền không tiếc là cô ta, nhưng lỗi lớn nhất vẫn là ở Lâm Kiến Quân. Chính hắn mới là người phản bội.
Cô không phải kẻ không biết phân phải trái. Nhưng không vì thế mà cô không khinh thường kiểu phụ nữ chen chân vào gia đình người khác.
Hạ Mỹ Linh bỗng bật cười.
Cô quay sang hỏi Lâm Kiến Quân, giọng đầy châm chọc: “Vợ con ông... hóa ra chỉ là người thân dưới quê à?”
Câu nói ấy như tát thẳng vào mặt Đinh Diễm Mai. Suốt mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên cô ta trực tiếp đối mặt với vợ con của Lâm Kiến Quân - điều mà cô ta luôn cố lờ đi, coi như không tồn tại. Giờ đây, sự thật bị phơi bày ngay trước mắt, khiến cô ta không kịp phản ứng.
Ánh mắt Đinh Diễm Mai dừng lại trên người Hạ Mỹ Linh, đánh giá từ đầu đến chân, rồi lại liếc ngược lên một lượt. Gương mặt cô ta dần đỏ lên, nhưng không phải vì xấu hổ, mà vì sự khinh miệt trỗi dậy trong lòng.
Trong mắt cô ta, vợ của Lâm Kiến Quân chỉ là một phụ nữ nhà quê chính hiệu, từ dáng vẻ đến tay chân, đến cả móng tay cũng không bằng cô ta.
Sắc mặt của Đinh Diễm Mai thay đổi rõ ràng, từng biến chuyển trong lòng đều hiện lên nét mặt. Hạ Mỹ Linh thấy rõ rành rành, quay sang nói với Lâm Kiến Quân: “Hay là... anh ngại giải thích với mấy cô xinh đẹp rằng mình đã có vợ con?”
Câu nói vừa dứt, Lâm Kiến Quân lập tức như con mèo bị dẫm trúng đuôi, bật dậy ngay tức khắc. Hắn theo bản năng mà phủi sạch quan hệ với Đinh Diễm Mai: “Cô đừng có nói bậy! Diễm Mai là vợ của liệt sĩ! Là hàng xóm lâu năm, quen biết hơn chục năm rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

