Tone: #BodyHorror #Psychological #ClinicalHorror
Cơn chuột rút bắt đầu từ kẽ ngón tay cái và ngón trỏ của Nam vào khoảng hai giờ sáng.
Đó không phải là cái mỏi của việc viết quá nhiều trang bản thảo bị từ chối. Nó là một sự co thắt sâu bên dưới lớp mạc cơ, nơi dây thần kinh giữa bị chèn ép liên tục bởi một lực tì nén không tự nhiên. Nam nhìn xuống cây bút máy vỏ nhựa đen bóng mà anh nhặt được ở khe nứt tường phòng trọ vài ngày trước. Nó nặng một cách phi lý. Khi cầm, Nam không có cảm giác đang giữ một vật dụng văn phòng, mà như đang nắm lấy một khối chì đặc—hoặc một đoạn xương người đã hóa thạch.
Nam bắt đầu thấy sợ, nhưng nỗi sợ của anh bị lu mờ bởi một sự thúc giục vô hình. Cây bút không có ruột mực, Nam cũng chưa từng bơm dịch lỏng vào cho nó, nhưng nét chữ hiện ra trên giấy lại có màu đỏ nâu thẫm, khô lại rất nhanh và phả lên mùi sắt nồng nặc của máu tươi đã đông. Mỗi khi ngòi bút chạm xuống trang giấy trắng, Nam cảm thấy một cái nhói buốt chạy dọc từ đầu ngón tay, xuyên qua ống cổ tay, rồi biến mất tận sâu trong đám rối thần kinh cánh tay. Một luồng điện lạnh ngắt, đều đặn, như thể có ai đó đang dùng kim châm cứu cắm thẳng vào mạch máu của anh.
Càng viết, đôi bàn tay anh càng trở nên tái nhợt, khô khốc như sáp. Ngược lại, cây bút máy lại ngày càng bóng bẩy, đỏ rực và ấm nóng một cách rợn người dưới lòng bàn tay anh.
Đêm nọ, Nam cố tình buông bút để đi ngủ. Nhưng các thớ cơ khép ngón cái của anh đã hoàn toàn cứng đờ. Chúng khóa chặt lấy thân bút như một bộ gông cùm sinh học mà anh không còn chìa khóa để mở. Nam cố dùng tay trái bẻ từng ngón ra, nhưng chỉ nhận lại tiếng khớp xương kêu răng rắc. Không phải tiếng bẻ khớp thông thường, mà là tiếng các đốt xương đang từ từ bị kéo giãn ra khỏi ổ chảo, như thể chúng đang cố gắng tự cấu trúc lại để bao bọc lấy cây bút một cách bền vững hơn.
Dưới ánh đèn bàn vàng vọt và tù túng của căn phòng trọ, Nam kinh hoàng nhận ra: lớp da ở lòng bàn tay anh đang mỏng đi một cách rùng mình. Qua lớp biểu bì trong suốt, anh thấy những mạch máu li ti đang rung lên theo nhịp viết sột soạt. Chúng không còn dẫn máu về tim nữa. Chúng đang bị một lực hút vô hình từ phía chuôi bút kéo ngược lại. Máu của anh không còn thuộc về anh; nó thuộc về những con chữ đang tuôn ra trên giấy.
Cây bút bắt đầu "đòi ăn".
Nam nhìn thấy ngòi bút bằng thép không gỉ từ từ xoay ngược lại. Nó không hướng về phía trang giấy nữa. Nó hướng về phía hõm lòng bàn tay anh—nơi có những đường chỉ tay chồng chéo đang giật lên từng hồi vì kiệt sức. Nam đứng giữa ranh giới của sự sụp đổ. Anh quá mệt mỏi với những lời chê bai, quá mệt với đôi bàn tay luôn đau nhức mỗi khi đặt bút. Một ý nghĩ ngây ngô trượt qua đại não:
"Nếu nó cắm vào thật... có lẽ mình sẽ không còn đau tay nữa."
Sáng hôm sau, chủ trọ bước vào phòng vì mùi tanh nồng xộc lên từ khe cửa. Nam vẫn ngồi đó, lưng còng rạp xuống bàn, bất động trong cái tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng. Trên bếp, nồi canh cá từ chiều tối qua đã nguội ngắt, đóng váng.
Trên bàn là những xấp giấy phủ kín chữ viết đỏ thẫm. Nét chữ đẹp đến mức siêu thực, uốn lượn và chằng chịt như những dải gân người trên một bản vẽ giải phẫu chi tiết. Nhưng khi nhìn kỹ vào bàn tay Nam, bà lão chủ trọ chỉ kịp rú lên một tiếng nghẹn ngào rồi ngã khuỵu.
Cây bút máy đen bóng đã biến mất. Thay vào đó, ngón tay trỏ của Nam đã dài ra thêm mười phân, cứng đờ và xám xịt như thép lạnh. Phần đầu ngón tay không còn móng hay biểu bì, mà đã hóa thành một ngòi bút bằng xương trắng hếu, liên tục rỉ ra thứ dịch đỏ thẫm mùi đồng.
Nam không chết. Mắt anh vẫn mở, nhưng chúng phẳng lì, không còn phản chiếu ánh sáng hắt ra từ cửa sổ.
Căn phòng lặng im như tờ. Chỉ có ngón tay nhọn hoắt bằng xương của Nam, theo một phản xạ nghề nghiệp còn sót lại, khẽ gõ xuống mặt bàn gỗ.
Cộc. Cộc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)