Ngày hỗn loạn và đau khổ nhất trong cả thanh xuân của Chu Vãn, là ngày kết thúc bằng tiếng còi xe vội vã, cùng đi còn có ông cụ Lục.
Nhóm Lạc Hà bị đưa đi, còn Lục Tây Kiêu được đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Chu Vãn vội vàng đến bệnh viện, ông cụ Lục không thể cố giả vờ hiền hòa với cô được nữa, lúc nhìn thấy Lục Tây Kiêu nằm trên vũng máu, ông suýt chút nữa ngất đi.
"Chu Vãn." Ông cụ Lục nói thờ ơ: "Đừng quên những gì đã hứa với tôi lúc trước."
Chu Vãn ngừng bước, cúi đầu cắn môi: "Cháu không quên, nhưng...!có thể đợi anh ấy tỉnh lại được không ạ?"
Ông cụ Lục không trả lời, đi lướt qua cô.
Đến ngoài phòng phẫu thuật, ông chợt dừng bước, quay đầu lại.
"Trước khi A Kiêu một mình tới tìm cô, nó đã gọi điện cho tôi, vì vậy tôi mới cùng đi với cảnh sát." Ông cụ Lục nói: "Tôi lo nó xảy ra chuyện gì, không cho nó đi, nhưng nói gì nó cũng không nghe, nên tôi nói với nó cô là con gái của Quách Tương Lăng."
Chu Vãn chợt khựng lại, kinh sợ ngước mắt lên.
"Cô có biết nó nói gì không?"
Ông cụ Lục mặt mày thâm sâu, lẳng lặng nhìn cô, nhưng lại mang đến cảm giác áp bức nặng ngàn cân: "Nó nói, nó biết lâu rồi, nó không quan tâm."
Anh đã biết, từ lâu...
Dây thần kinh của Chu Vãn nháy mắt đứt phựt.
Cô sợ Lục Tây Kiêu biết, sợ anh sẽ hận cô, muốn nói cho anh biết hết sự thật, nhưng không sao mở lời được, giống như uống rượu độc để giải khát, giấu giếm ngày này qua ngày khác.
Cô tưởng mình đã che giấu rất tốt, Lục Tây Kiêu chưa hề biết.
Nhưng Chu Vãn thà rằng anh không biết gì cả.
Để cô không phải áy náy, tự trách như bây giờ.
Lục Tây Kiêu đã biết chuyện này từ lâu, nhưng anh chưa bao giờ thực sự tức giận với cô.
Là cô hại Lục Tây Kiêu thành như này.
Chàng trai kiêu ngạo phải khụy gối, chàng trai tùy hứng phải đổ máu.
Cô không thể sai thêm nữa.
Không thể để Lục Tây Kiêu chịu đựng những lời chửi rủa đó nữa, giống như những gì ông nội anh đã nói, ghê tởm, biến thái, không đứng đắn, bẩn thỉu...
Những từ này không thể vấy bẩn chàng trai của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


