Cánh cổng sắt tráng lệ hiện ra trước mắt, bên cạnh là khu vườn được chăm sóc gọn gàng đẹp đẽ, lá chuối tây khổng lồ cao bằng tòa nhà hai tầng, không biết tốt hơn nhà Lục Tây Kiêu biết bao nhiêu lần.
Chu Vãn yên lặng ngồi trong xe, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Tài xế dừng xe ở cửa.
Ông cụ Lục chống gậy xuống xe, Chu Vãn do dự, tiến lên đỡ lấy ông.
Cô không nói mấy lời như "cẩn thận", mà chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay của ông cụ Lục, không dùng quá nhiều lực nhưng nếu ông bị ngã thì có thể kịp thời đỡ lấy.
"Bình thường ông sống ở đây." Ông cụ Lục cười nói: "Đáng tiếc con trai và con gái đều không sống cùng ông, ở một mình cũng thấy cô đơn.
Lúc con bé, A Kiêu cũng hay đến đây ở ngày vài"
Nghe ông nhắc đến thời thơ ấu của Lục Tây Kiêu, Chu Vãn nghiêng đầu.
Ông cụ Lục dẫn Chu Vãn vào nhà, đuổi những người khác đi, còn tự mình rót nước cho Chu Vãn.
Chu Vãn nhận lấy bằng hai tay, nói cảm ơn, ngồi xuống phía đối diện.
Nếu Chu Vãn không phải con gái của Quách Tương Lăng, không dính dáng gì đến A Kiêu, có lẽ ông cụ Lục sẽ rất thích cô, có thể bình tĩnh như vậy, vừa nhẫn tâm vừa dứt khoát.
"Hồi nhỏ A Kiêu là một cậu nhóc rất ngoan.
Ai nhìn thấy cũng khen, mẹ nó dạy rất tốt, đáng tiếc..."
Ông cụ Lục thở dài, giọng điệu chân thành như chỉ đang nói chuyện phiếm với Chu Vãn: "Nó từng có một đứa em gái, tên mụ là ông đặt, gọi là Loan Loan, bởi vì đôi mắt của con bé rất đẹp, rất thích cười, lúc cười lên hai mắt trở nên cong cong
Loan Loan.
Vãn Vãn.
Chu Vãn yên lặng nắm chặt lòng bàn tay, dạ dày chợt đau.
Co bóp lại, như thể bị kim châm.
"A Kiêu rất thích con bé, rất hay chơi với con bé, chỉ tiếc là tuổi thơ của thằng bé không ngừng mất đi, từng người quan trọng đều lần lượt bỏ thằng bé mà đi mất."
"Sau đó nó dần thay đổi tính tình, không quan tâm đến việc gì, chiếm giữ hay vứt bỏ đều không đặt trong lòng, chắc cũng đã khiến nhiều cô gái tổn thương, nhưng mà trước đây thằng bé đã chịu quá nhiều mất mát, nên không dám quá coi trọng ai,"
"Nhưng ông nhìn ra A Kiêu rất thích cháu.
Cháu không giống những người khác."
"Nếu mọi người biết quan hệ của hai đứa, người ta sẽ nói gì?"
Ông cụ Lục mỉm cười, giọng nói trầm thấp bình tĩnh: "Ghê tởm, biến thái, không đứng đắn, bẩn thỉu...!Đây không phải là những thứ có thể xóa bỏ sau khi mẹ cháu rời đi."
Ông ấy nói ra một từ, cả người Chu Vãn lại căng thẳng thêm một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

