Chu Vãn lắc đầu, nói: "Không sao, uống thuốc dạ dày là khỏe rồi.
"
"Ừ.
Lục Tây Kiêu thoáng nhìn: "Làm gì vậy?"
"Bẩn quá, em giặt một cái.
"
"Không cần đâu.
" Lục Tây Kiêu cầm giày trong tay cô, ném vào chỗ cũ: "Tay em không thể đụng vào nước lạnh, cũng không được đụng vào nước giặt quần áo, giặt cái này làm gì.
"
"Không phải không đụng được.
" Chu Vãn sửa lại: "Chỉ là nổi ít mẩn đỏ mà thôi, một lát là hết rồi.
"
Lục Tây Kiêu không phản ứng lại lời này, thoáng nhìn ống quần cô: "Quần cũng đừng giặt tay, ném vào máy giặt là được.
"
Anh quay người đi vào phòng khách, dừng một chút, lại bổ sung thêm: "Cơm nước xong xuôi thì anh giặt giày.
"
Chu Vãn nhẹ nhàng cong khóe môi, hỏi: "Anh biết giặt à?"
Lục Tây Kiêu ngồi trên ghế sa lon, bộ dạng thản nhiên: "Thử xem chứ sao.
"
Cơm tối mua ở bên ngoài.
Ăn cơm xong, Chu Vãn thu dọn bàn ăn, Lục Tây Kiêu thật sự cầm hai đôi giày bẩn đi giặt sạch.
Chu Vãn thu dọn hộp đồ ăn, bỏ vào thùng rác chỗ cửa, rồi đi vào tìm Lục Tây Kiêu.
Nước mở rất lớn, vang lên ào ào, thiếu niên cúi người, nước chảy xuống mu bàn tay anh, bọt nước văng khắp nơi, làm cho mép bàn bị ướt.
Anh cầm bàn chải chà mép giày, nước trong chậu thoáng chốc trở nên đục ngầu, anh cũng không chê bẩn, tiếp tục chà giày.
"Lục Tây Kiêu.
" Chu Vãn đi qua, dựa vào lưng anh: "Không thể tưởng tượng được anh thật sự sẽ giặt giày đó.
"
Anh đổi đầu giày tiếp tục chà, tuy đã tháng tư nhưng mấy ngày nay, thời tiết vẫn còn se lạnh, anh mở nước lạnh, tay ngâm dưới nước trở nên đỏ, gân xanh nổi bật.
Chu Vãn thò tay, giúp anh chỉnh nước ấm thành nước nóng.
Anh cười khẽ: "Em cho rằng những năm anh ở một mình, mỗi lần về đều đem quần áo giày bẩn đến tiệm giặt quần áo hay sao?"
Chu Vãn ngừng tạm.
Cô giang hai tay ra, ôm lấy eo Lục Tây Kiêu từ phía sau, gương mặt dán vào lưng anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
