Chu Vãn nhận được hồi âm của Lục Chung Nhạc vào tiết tự học buổi sáng.
[Hai giờ chiều, tới công ty gặp tôi.
]
Chu Vãn nhìn tin nhắn này hồi lâu, sau đó xóa đi, bỏ điện thoại di động vào túi lần nữa.
Lúc tự học buổi trưa, Chu Vãn đến văn phòng, gõ cửa.
"Vào đi.
"
Chu Vãn đi vào, nói với thầy chủ nhiệm: "Thưa thầy, buổi chiều em muốn xin nghỉ.
"
"Sao vậy?"
"Em hơi khó chịu, đau dạ dày, muốn về nghỉ trước một lát.
"
Thầy chủ nhiệm nhìn sắc mặt Chu Vãn, đúng là không tốt lắm, không có huyết sắc, nhìn qua vừa tiều tụy lại vừa yếu ớt: "Được.
"
Thầy ký vào đơn xin nghỉ rồi xé ra đưa cho Chu Vãn, còn nói: "Dạo này nhiệt độ nóng lạnh thất thường, em phải chăm sóc kỹ cho bản thân, có cần gì thì cứ nói với thầy.
"
Chu Vãn mím môi: "Vâng.
"
"Đúng rồi, hình như ở chỗ thầy có thuốc dạ dày.
" Thầy chủ nhiệm kéo ngăn kéo ra, lấy ra một hộp thuốc dạ dày: "Em lấy trước đi, hiệu quả rất nhanh, có thể giảm bớt đau một chút.
"
Chu Vãn rũ mắt, nhận lấy: "Cảm ơn thầy.
Cô chặn một chiếc xe taxi, đến Tập đoàn Lục thị.
Phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng lướt qua, mỗi lần xe đi lên phía trước được một đoạn, trái tim Chu Vãn cũng chìm một phần xuống dưới.
Cô tình nguyện để cho đoạn đường này dài vô hạn, vĩnh viễn cũng không đến, nhưng cuối cùng cũng chỉ là chuyện viển vông, tài xế dừng xe ngoài cổng Tập đoàn Lục thị.
Tòa nhà chọc trời, sắt thép cứng rắn.
Ngẩng cao đầu hơn mới có thể thấy mái nhà.
Đây mới là thế giới nên thuộc về Lục Tây Kiêu.
Chu Vãn thu ánh mắt lại, đi vào tòa nhà, đến trước quầy lễ tân, cô nhẹ nói: "Chào chị ạ, em tìm Lục Chung Nhạc.
"
Có lẽ Lục Chung Nhạc đã nói qua với lễ tân, cũng không có thấy lạ khi một cô gái nhỏ mặc đồng phục như vậy đến tìm Lục tổng, mà chỉ để lộ nụ cười mỉm chuẩn mực, nói: "Là cô Chu sao, ngài Lục đang chờ cô ở trên tầng.
"
Chu Vãn khựng lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
