Đón sinh nhật xong, cuối cùng Chu Vãn cũng mở lại cái điện thoại đã hết pin từ lâu.
Tin nhắn và cuộc gọi nhỡ đếm không xuể cứ thế nhảy lên thông báo, làm điện thoại đơ một lúc mới phục hồi.
Chu Vãn xem và trả lời từng cái một.
Lướt tới cuối, thấy tin nhắn Lục Tây Kiêu gửi cho cô từ mười ngày trước.
Cô mím môi, hỏi: "Lần trước anh tới sân bay tìm em à?"
"Ừm."
"Đợi bao lâu?"
Lục Tây Kiêu cũng không giấu gì cô: "Tới sáng hôm sau."
Chu Vãn ngây ra, khó mà tưởng tượng nổi Lục Tây Kiêu cao ngạo tự phụ trong mắt tất cả mọi người lại cam tâm tình nguyện đợi cô thâu đêm.
Cô cúi đầu, khẽ nói: "Em xin lỗi."
"Biết lỗi rồi thì sửa đi." Lục Tây Kiêu nói hùa: "Lần sau không được như thế nữa nhé."
Chu Vãn gật đầu, nói vâng.
Tối hôm ấy, bên ngoài cửa sổ lại có tiếng mưa tí tách rơi, đầu xuân luôn có mưa phùn.
Lục Tây Kiêu ngồi trên sofa, ôm lấy eo của Chu Vãn từ phía sau, giọng hơi buồn: "Lại mưa rồi."
Chu Vãn quay sang: "Anh không thích mưa à?"
"Không thích."
"Có lẽ ngày mai là tạnh rồi." Chu Vãn nói, dừng lại một chút, cô khẽ gọi: "Lục Tây Kiêu."
"Hửm?"
"Ngày mai em muốn tới trường."
Anh mỉm cười, xoa đầu Chu Vãn: "Được."
———
Đã mười ngày rồi Chu Vãn không đến trường, trong khoảng thời gian đó, các giáo viên, Cố Mộng, Khương Ngạn gọi cho cô biết bao cuộc, gửi biết bao nhiêu tin nhắn.
Chỉ là lúc đó cô tắt máy, không nhận được gì.
Buổi sáng, vừa bước vào lớp học, Cố Mộng chạy lao tới ôm chầm lấy eo cô.
"Vãn Vãn, cậu làm mình lo chết đi được, mình với Khương Ngạn tới nhà tìm cậu mà đều không tìm được."
Chu Vãn cười cười vỗ vai cô ấy, nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi nhé, làm các cậu lo lắng rồi!"
Về chỗ ngồi, Khương Ngạn cũng cười nói: "Cuối cùng cậu cũng về rồi."
"Ừm."
Mấy hôm Chu Vãn không đến, trên bàn vẫn sạch sẽ, chắc là Khương Ngạn giúp cô lau dọn, góc bên trái trồng chất đống bài thi trống trơn.
Thế nên mấy ngày tiếp theo, Chu Vãn bắt đầu vùi đầu vào bổ sung bài tập.
Tối đó, Chu Vãn ngồi ở phòng khách học, Lục Tây Kiêu ngồi bên cạnh cô, mở sách ra đọc.
Cô sắp xếp bài tập chuẩn bị cho anh, đợi mình làm xong thì đưa cho anh hai đề bài tương tự, đều là dạng cơ bản, anh làm đúng hết.
Thỉnh thoảng, Tưởng Phàm gọi điện thoại tới rủ anh đi chơi.
Lục Tây Kiêu từ chối thẳng thừng: "Không đi."
"Nhà mày giấu gái hay sao hả, suốt ngày ở trong nhà ngột ngạt thế làm gì?"
Lục Tây Kiêu vứt ra hai chữ: "Học bài."
Tưởng Phàm há hốc mồm, cảm thấy Lục Tây Kiêu lại có thể bịa ra cái lý do ngớ ngẩn như vậy để không ra ngoài, hẳn là có uẩn khúc.
Cúp máy xong, anh vứt điện thoại sang một bên, tiếp tục đọc sách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



