Chu Vãn dần bình tĩnh lại trong giọng nói trầm thấp của Lục Tây Kiêu, những giọt nước mắt vẫn rơi nhưng cô không còn kích động như lúc nãy nữa.
Lục Tây Kiêu không an ủi, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô, mặc cho cô khóc.
Vai áo anh thấm đẫm nước mắt.
Chu Vãn từng đọc được một câu nói trên mạng, thật ra rơi nước mắt là trạng thái cơ thể đang thải độc, nước mắt của mấy ngày nay đều được giải tỏa trong lần này.
Hòn đá vướng trong tim cuối cùng cũng được gột rửa một cách êm dịu, không còn góc cạnh nữa.
"Vãn Vãn."
Lục Tây Kiêu vẫn quỳ trên mặt đất, anh không biết mình đã quỳ bao lâu rồi, đầu gối đều đã tê dại.
Anh lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt Chu Vãn, hôn lên má cô: "Đói không? Có muốn ăn gì không?"
Chu Vãn không cảm thấy đói, nhưng cô vẫn gật đầu.
Sau khi những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu được trút bỏ, cuối cùng cô cũng tỉnh táo lên đôi chút, nhận ra khoảnh khắc vừa rồi cô thực sự có ý nghĩ tự kết liễu đời mình.
Cô không muốn tiếp tục như vậy, thế nên cần ra ngoài đi dạo một chút.
"Đi nào." Lục Tây Kiêu nói.
"Đợi một chút." Chu Vãn khụt khịt mũi: "Em muốn thay quần áo."
Đã ba ngày cô không tắm rửa thay quần áo rồi.
Chu Vãn vào phòng ngủ, tắm rửa và thay một bộ đồ sạch sẽ.
Cô bước ra ngoài, nhìn vào mắt Lục Tây Kiêu và nói: "Đi thôi."
Họ lại tới quán mì đó.
Chú Khang cũng đã nghe nói về chuyện của bà nội Chu Vãn, khuyên cô nén đau thương, Chu Vãn nói cảm ơn chú ấy.
Chú Khang còn thêm vào hai bát mì của cô thành lượng mì của ba phần, mặc dù Chu Vãn chẳng có khẩu vị, nhưng cô hiểu tấm lòng của chú ấy, ép bản thân ăn không ít.
Ăn mì xong, hai người ghé vào siêu thị bên cạnh.
Lục Tây Kiêu mua một chai nước, mở nắp đưa cho Chu Vãn.
Suốt quãng đường, cô chẳng nói một lời, Lục Tây Kiêu cũng không nói nhiều, chỉ yên lặng đi bên cạnh cô.
Chạng vạng tối về đến nhà, Lục Tây Kiêu kéo hết rèm và cửa sổ ra, bụi bặm bay mù mịt trong không khí, xoay tròn theo tia nắng của hoàng hôn.
"Dạ?"
"Em qua đó ở với anh đi."
Chu Vãn khựng lại, quay đầu nhìn anh.
Lục Tây Kiêu nói: "Đợi tâm trạng em tốt lên chút rồi hẵng chuyển về, mấy hôm nay cứ ở chỗ anh đi, có phòng ở, dù sao cũng bỏ không."
"Vâng."
Lục Tây Kiêu không ngờ cô lại gật đầu dễ dàng như vậy, ngắm Chu Vãn đang ngồi lên sofa ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài đã nhuốm màu ráng chiều.
Yên lặng, nặng nề lại mong manh.
Lục Tây Kiêu không nói lời nào, đi vào phòng ngủ của Chu Vãn, kéo một vali trong tủ ra, bỏ quần áo mùa đông của cô trong tủ đồ vào trong vali.
Quần áo của Chu Vãn không nhiều, một vali là đựng đủ.
Anh lại lấy ra một cái túi khác, bỏ hết đồ dùng vệ sinh và đồ sinh hoạt vào.
"Còn gì cần mang đi không?" Lục Tây Kiêu ra ngoài hỏi cô.
Chu Vãn nhìn đồ trong túi: "Cũng đủ rồi."
"Ừm, vậy đi thôi." Lục Tây Kiêu nói: "Còn thiếu gì thì anh về lấy sau."
"Cảm ơn anh." Chu Vãn nhẹ nhàng nói.
Hoàng hôn buông xuống, chân trời phản chiếu những áng mây cháy rực, khiến cả vùng trời nhuốm đầy màu sắc đậm, giống như một bức tranh sơn dầu sặc sỡ.
Lục Tây Kiêu một tay kéo hành lý, túi treo đầy trên tay.
Tay kia nắm tay Chu Vãn, trầm mặc đi về nhà mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)