Tết Dương lịch thoáng qua một cái thì chính thức bước vào giai đoạn chạy nước rút cuối kỳ.
Cả thành phố thi cuối kỳ chung một đề, các giáo viên rối rít dồn hết sức lực phát bài thi, sửa bài thi.
Chu Vãn một bên chuẩn bị thi cuối kỳ, một bên lại phải chuẩn bị cho cuộc thi Vật lý vào tháng ba, cả ngày loay hoay không xong, chỉ có mỗi ngày sau khi tan học dành ra một giờ để bổ túc cho Lục Tây Kiêu.
Tháng một nhanh chóng đến, thi cuối kỳ.
Bởi vì lần trước đứng đầu kì thi tháng, lần đầu tiên Chu Vãn ngồi ở vị trí đầu trong phòng thi.
Mà lần trước Lục Tây Kiêu không thi, vì vậy nên được sắp xếp đến chỗ cuối cùng trong phòng.
Bình thường mà nói thì đề thi chung sẽ không khó, nhưng năm nay lại là ngoại lệ, độ khó của tất cả môn đều hơi cao, nhất là Toán học, rất nhiều người đều không có đủ thời gian để xem bài cuối cùng thì đã đến giờ nộp bài.
Hai ngày thi cuối kỳ kết thúc, mọi người ào ào tê liệt ngã xuống chỗ ngồi kêu rên, nói thi hỏng rồi, năm nay ăn Tết không ngon, chắc chắn tiền mừng tuổi sẽ bị rút lại.
Trước kì nghỉ đông chính thức còn có một đại hội cho giáo viên và học sinh toàn trường.
Hàng trăm hàng ngàn người tập trung ở giảng đường lớn, từng lớp từng lớp đi vào.
Lúc A1 đi vào thì A7 đều đã đến rồi, Chu Vãn trông thấy Lục Tây Kiêu ngồi ở một góc hẻo lánh, mắt khép hờ, nhìn qua mệt mỏi uể oải lại không kiên nhẫn.
Cô không nhịn được, cúi đầu cười cười.
Chờ tất cả mọi người đều đến hết, hiệu trưởng lên đài phát biểu.
Đơn giản là dặn dò trong lúc nghỉ đông thì một chút công việc, vấn đề về an toàn, đốc thúc mọi người nghỉ cũng không thể nào quên học tập, chờ đến khai giảng năm sau sẽ tiến hành kỳ sơ khảo.
Trong những tiếng kêu rên, cuối cùng hiệu trưởng cũng tuyên bố hội nghị chấm dứt, nghỉ đông rồi.
Chu Vãn cũng theo đại quân đi ra khỏi giảng đường, Lục Tây Kiêu sau lưng bỗng nhiên gọi tên cô: "Chu Vãn.
"
Cô dừng bước, quay đầu lại.
Bạn học xung quanh đều âm thầm dò xét, xì xì xào xào bàn tán.
Nội dung bàn tán đơn giản là bọn họ cũng đã ở bên nhau một thời gian dài rồi, sao còn chưa chia tay.
Chu Vãn qua một bên chờ Lục Tây Kiêu đi ra: "Sao thế?"
"Lát nữa có việc gì không?"
"Không, làm sao vậy?"
"Sinh nhật tên tóc vàng, bảo anh gọi em đến cùng.
"
Chu Vãn sững sờ: "Là siêu thị kia sao! ?"
"Ừ.
" Lục Tây Kiêu nói: "Muốn đi không, không muốn thì sẽ không đi.
"
"
"Em về lớp thu dọn đồ trước.
"
Lục Tây Kiêu cong môi, bộ dạng lười biếng, vỗ vỗ đầu cô: "Từ từ hẵng đến, không vội.
"
Chu Vãn không quen làm hành động thân mật như vậy ở trong trường học, vô thức lùi về phía sau một bước, sờ lên tóc, nói khẽ: "Vậy em đi trước.
"
"Ừ.
"
———
Bài tập nghỉ đông phát một chồng lại một chồng, cặp sách đều không thể mở ra, Chu Vãn chỉ cất một phần, một phần khác cất vào trong túi giấy cầm theo.
Cô vẫy tay tạm biệt với các bạn xung quanh, nói chúc mừng năm mới, nói sang năm gặp lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
