Nét chữ nết người.
Lúc Chu Vãn đang nhìn chữ viết trên giấy, trong đầu chợt hiện lên dáng vẻ của Lục Tây Kiêu.
Thiếu niên phóng khoáng tùy tiện, ăn chơi, bướng bỉnh khó thuần, tựa như ngôi sao xa không thể chạm tới, duỗi cánh tay dài cũng không thể đủ.
Nhưng thiếu niên như vậy, viết trên giấy – Vãn Vãn.
Lục Tây Kiêu chưa từng gọi cô như vậy.
Đây là lần đầu tiên.
Vãn Vãn.
Trước bố hóa trang thành ông già Noel chuẩn bị quà tặng cho cô cũng viết vào giấy, Vãn Vãn.
Chu Vãn nhìn chằm chằm vào giấy rất lâu, một lúc sau, nhẹ nhàng cười rộ lên.
Cười một lát, lại bỗng nhiên thấy cay cay mũi, một loại chua chát khó nói lên lời quét qua, gần như muốn nhấn chìm cô.
Cô đứng chôn chân tại chỗ, cúi đầu, bàn tay dùng sức đè lên mí mắt.
Đợi đến lúc tất cả tâm trạng khôi phục, biểu cảm trên mặt cô lại trở về như thường.
Đưa xe đạp vào nhà, Chu Vãn gọi điện thoại cho Lục Tây Kiêu.
Mấy tiếng vang lên cũng không thấy nhận, nghe đầu kia có tiếng chuông, qua hồi lâu, Chu Vãn mới nhớ tới, Lục Tây Kiêu vừa mới nằm ngủ không bao lâu.
Đang định cúp máy, đầu kia lại được kết nối.
"Alo?" Giọng anh khàn khàn, hiển nhiên là vẫn chưa tỉnh ngủ, mang theo cả sự gắt ngủ.
"Không phải em đánh thức anh chứ?" Chu Vãn nhẹ giọng hỏi.
Anh không trả lời, chỉ hỏi: "Sao thế?"
"Không sao.
" Chu Vãn đặt tay lên ghi đông xe đạp, đầu ngón tay vuốt ve dọc theo hình dáng chuông xe: "Cảm ơn quà tặng của anh, em rất thích.
"
"Thấy rồi à?" Anh nở nụ cười khàn khàn: "Anh còn tưởng phải tối nay em mới thấy.
"
Trong lòng Chu Vãn cảm động, đến giờ phút quan trọng này lại không biết nói gì để diễn tả.
Lục Tây Kiêu ngồi dậy từ trên giường, uống một hớp nước, yết hầu mới cảm thấy thoải mái được chút ít.
"Sao nào, bây giờ không cảm thấy là ông già Noel tặng cho em hay sao?" Anh trêu chọc.
Chu Vãn nhếch môi: "Em cũng không ngốc, đã lớn bao nhiêu rồi.
"
"Chu Vãn, đúng là trên thế giới này không có ông già Noel.
"
Giọng anh trầm thấp, làm cho người nghe cảm thấy rất yên tâm: "Nhưng có anh.
"
Có anh, vì vậy để anh thực hiện nguyện vọng của em.
Chúng ta không ở trong cổ tích, chúng ta cũng đã không có cách nào tin vào cổ tích nữa.
Nhưng anh nguyện ý, vì em tạo ra ảo ảnh cổ tích, làm cho em có thể trở về quá khứ vô ưu vô lo trong thoáng chốc.
———
Mấy ngày sau, thỉnh thoảng Chu Vãn sẽ về nhà chăm sóc bà nội, đôi khi lại ăn tối với Lục Tây Kiêu.
Ngày cuối cùng của năm nay.
Đúng lúc là thứ sáu.
Chạng vạng, tất cả học sinh đều đã không còn tâm tư học tập, nhao nhao hẹn nhau muốn đi đâu để ăn năm mới, nói là chỗ nào đó mới mở một quán lẩu, ăn rất ngon.
Cố Mộng xoay người lại: "Vãn Vãn, mấy đứa kia nói tối nay muốn đến bên cầu Tây xem pháo hoa, đi cùng không?"
"Hôm nay mình có việc, không đi được rồi.
"
"Chuyện gì thế?" Cố Mộng trừng mắt nhìn: "À, cậu muốn ở bên cạnh Lục Tây Kiêu sao?"
Một bên, đầu ngón tay cầm bút của Khương Ngạn khựng lại.
Chu Vãn cười cười: "Không phải, mình phải đến bệnh viện kiểm tra lại với bà nội.
"
"Vậy được rồi.
" Mặc dù Cố Mộng có chút thất vọng, nhưng không nhiều lời, lại hỏi: "Khương Ngạn, vậy cậu đi không?"
"Mình cũng không đi.
" Khương Ngạn nói: "Tối nay mình ăn cơm với bố.
"
Cố Mộng bĩu môi: "Đây chính là ăn mừng năm mới đó, ăn tối với bố thì có gì hay đâu chứ!"
Cố Mộng ủ rũ mà quay người lại, Chu Vãn chần chờ một lát, sau đó nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi: "Là! Lục Chung Nhạc à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



