Đất Cực Bắc, đất thiên hạ nhất bắc, tuyết trắng xóa, quanh năm tuyết không ngừng tung bay.
Chỗ sâu của đất Cực Bắc, bên trong một dãy núi bị bão tuyết vờn quanh, đại lượng cung điện di động.
Một cung điện trong đó, một cô gái tóc bạch kim, khe khẽ ngẩn người trức một mặt gương.
Trên bàn, trước gương trang điểm, đặt áo choàng của một nam nhân, còn có một pho tượng hình chính cô gái.
Cô gái nhìn chằm chằm áo choàng cùng pho tượng, đầu mũi đau xót, nước mắt trực trào ra trong hốc mắt bị áp chế trở về, cô gái cắn môi, thật giống như chịu đựng đau lòng lớn lao.
Nếu như Chung Sơn ở chỗ này, chắc chắn giận tím mặt, là ai, để cho Bi Thanh Ti thương tâm như vậy?
Ngồi ở trước bàn trang điểm, chính là hoàng hậu của Đại Tranh - Bi Thanh Ti.
Phía sau Bi Thanh Ti, hai thị nữ đang tỉ mỉ cắt tỉa đầu tóc cho Bi Thanh Ti.
- Cung chủ, chúng ta đã thật lâu không thấy được ngươi cười.
Một thị nữ cau mày nói.
- Thiếu Cung chủ, ngươi biết không, lúc ngươi vừa tới, ta cùng tiểu Mai cũng sợ ngây người, trên đời làm sao có nữ nhân xinh đẹp như vậy? Băng Thần Cung người nào cũng không so bằng ngươi!
Thị nữ lúc trước lập tức nói sang chuyện khác.
- "Đúng vậy a, a, không phải, Cung chủ cũng xinh đẹp!
Một người thị nữ khác biết mình nói sai, lập tức sửa lời nói.
- A, đúng, là Cung chủ, Cung chủ xinh đẹp nhất, sau đó chính là thiếu Cung chủ!
Một người thị nữ khác le lưỡi, hiển nhiên nghĩ một đằng nói một nẻo.
- Tiểu Mai, Tiểu Lăng.
Một lát sau, Bi Thanh Ti nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


