Giờ phút này tâm tình Chung Sơn rất phức tạp, có tức giận, có vui mừng, tức giận là Tuyết Mai lão tổ đánh lén, cuối cùng cắt đứt đại đạo hoàn thiện, đợi hoàn toàn hoàn mỹ không biết phải chờ tới khi nào, vui mừng là đại đạo vốn chỉ hoàn thành một nửa, không ngờ sau một lần nghe đạo, hoàn thiện nhiều như vậy.
Quân lâm thiên hạ đạo cường đại, tâm lý Chung Sơn nắm chắc, đồng thời cũng bày ra ở Đạo tràng của Trang Tử, đại đạo vừa ra, vạn đạo thần phục, càng có thể cướp đoạt lực lượng thiên đạo của đối phương không chút kiêng kỵ để cho mình dùng.
Đây cơ hồ đã là đại đạo hoàn mỹ, nhưng cuối cùng Chung Sơn cảm thấy sai sai một phần trăm, rốt cuộc sai ở nơi đâu, chính là hiện tại Chung Sơn cũng nghĩ không thông, có lẽ chỉ có tiến vào trạng thái này lần nữa mới có thể biết được.
- Chung Sơn!
Huyễn Cơ bỗng nhiên mở miệng nói.
- Ừm?
Chung Sơn nghi ngờ nhìn về phía Huyễn Cơ.
- Lúc ấy ta không nghĩ tới sẽ có người dám đánh lén chúng ta, cho nên không có dụng tâm như vậy!
Huyễn Cơ nhỏ giọng nói. Thật giống như xấu hổ đối với khuyết điểm lúc trước.
- Người nào cũng đều không nghĩ tới, không cần tự trách!
Chung Sơn nhẹ nhàng cười nói.
Nhìn thấy nụ cười của Chung Sơn, sự không thoải mái trong lòng Huyễn Cơ cũng tan thành mây khói.
- Chẳng qua là, Trang Tử kia không biết tốt xấu, không ngờ nhân tình của ngươi lại không để ý, thật đáng giận!
Huyễn Cơ tức giận nói.
- Không có gì đáng giận, hắn làm như vậy cũng tốt, ít nhất sau này ta sẽ không có gánh nặng trong lòng.
Chung Sơn lắc lắc đầu nói.
- Tại sao?
- Trang Tử thật mạnh như vậy?
Huyễn Cơ bất khả tư nghị nói. Có thể làm cho Đại Tranh lỗ lả? Cho dù Thánh nhân bình thường cũng chưa chắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


