Tiên Tiên chậm rãi đi vào Trường Sinh Điện, khoảng khắc cuối cùng, còn quay đầu liếc nhìn Đế Huyền Sát.
Tựa như biết đây là một lần cuối cùng, Đế Huyền Sát nhìn rất cẩn thận.
Trong lần cuối cùng, sắc mặt Tiên Tiên tràn đầy tiều tụy đau khổ, lúc nhìn hắn có thân tình ông cháu sâu đậm, cũng có một cỗ hận thù cực độ, là thù hận đối với Đế Thích Thiên.
Rất nhiều cảm xúc phức tạp rối rắm trên khuôn mặt phải nên cười vui vẻ, trong tim Đế Huyền Sát như bị ngàn vạn vết cắt.
Cảnh tượng này, còn khó chịu hơn cả việc đối mặt với người mạnh nhất thiên hạ, tâm tình vững vàng của Đế Huyền Sát cũng tràn đầy đau thương.
Nóng nảy nhất, chính là đám Tổ Tiên Thiên gia Thiên Chú Tử.
Đánh đi, vì sao còn chưa đánh? Tình huống không ổn!
Đặc biệt là Thiên Chú Tử, lúc này càng thêm lo lắng, bởi vì hắn thấy được tâm tình Đế Huyền Sát ngày càng không ổn, hơn nữa ý muốn đánh Đại Tranh cũng ngày càng nhỏ.
Cuối cùng, Thiên Chú Tử không nhịn được nói: - Đế Huyền Sát, ngươi chỉ cần mang đi Bạch Lang mà thôi, không cần phải thế. Ta ngăn cản đám phản đồ Thiên gia, ngươi mang đi Bạch Lang, ta nghĩ Chung Sơn không cản được ngươi!
Thiên Chú Tử nói rất hợp lý, nhưng mà không đúng thời điểm.
Đế Huyền Sát vốn đã phiền muộn không thôi, nghe lời Thiên Chú Tử nói, lập tức hai mắt đỏ rực quay đầu nhìn lại.
Nhìn chằm chằm vào Thiên Chú Tử.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
