Lúc trước 5 người áo bào đen tự hy sinh bản thân, chính là vì thành toàn cho Thiên Thần Tử chống cự Thiên Đạo Tử, có thể chống cự Thiên Đạo Tử, vậy Thiên Thần Tử sau khi lục thần hợp thể nhất định có thực lực kinh thế hãi tục.
Đế Huyền Sát càng không cần nói, hung thần thượng cổ trở về, ở ngoài Thích Thiên Thánh Cảnh đánh bại Thiên Chú Tử.
Hai đại cường giả tuyệt thế nhìn nhau, hư không rung chuyển, chỉ bằng ánh mắt va chạm đã tạo ra hiệu quả kinh hồn này, chúng Tổ Tiên Thiên gia đều toát ra sợ hãi.
Quyết đấu khí thế này, chỉ có Thánh nhân tranh đấu mới có.
Quan viên Đại Tranh lại nhíu mày, Đế Huyền Sát? Sao lại như thế này?
- Đừng mà, đừng đánh!
Tiên Tiên bỗng nhiên hô lên.
Chung Sơn đánh với gia gia? Đây là chuyện mà Tiên Tiên không muốn nhìn thấy nhất, cả hai đều là người thân nhất với mình, tại sao bọn họ lại đánh nhau.
Tiên Tiên kêu to quả nhiên rất có tác dụng, ít nhất Đế Huyền Sát nghe tiếng hô đau thương của Tiên Tiên, lập tức thả lỏng khí thế.
Về phần Thiên Thần Tử cũng không thừa cơ tấn công, bởi vì chức trách của Thiên Thần Tử chỉ là bảo hộ Đế Tiên Tiên, mà không phải đánh bại Đế Huyền Sát.
Nói tới, lúc này Thiên Thần Tử cũng không muốn chiến đấu với Đế Huyền Sát.
Thường nói cường giả đều có lòng tranh đấu, gặp được cường giả liền muốn đấu thử để rèn luyện bản thân, nhưng Thiên Thần Tử thì khác. Thiên Thần Tử gánh vác trách nhiệm quá nặng, từ việc bọn họ bế quan vô số năm ở Thiên Hạ Phong không đi ra, cũng thấy được tâm tính của Thiên Thần Tử. Nếu có thể, Thiên Thần Tử càng muốn che giấu thực lực, đợi mình hoàn thành trọng trách xong mới nghĩ tới bản thân, dòng chính Thiên gia đã hy sinh quá nhiều rồi.
- Gia gia, Chung Sơn, các người đừng đánh, có được không!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
