- Vâng!
Đám người Vương Tĩnh Văn lập tức tuân mệnh.
Thiên Linh Nhi chu miệng, gương mặt Thiên rất không tình nguyện, cùng Đế Huyền Sát gặp mặt có cái gì mà phải giấu giếm. Mình cũng không thể biết?
Chung Sơn không giải thích, nhưng Vương Tĩnh Văn và Thi tiên sinh giờ phút này cũng hiểu được, người trước mắt này, có phải Đế Huyền Sát hay không còn chưa nói được. Chung Sơn bảo Thiên Linh Nhi ở ngoài điện chờ, cũng là xuất phát từ bảo hộ Thiên Linh Nhi.
Vương Tĩnh Văn hợp thời cho ánh mắt Kim Bằng một cẩn thận đề phòng, Kim Bằng đầu tiên hơi hơi kinh ngạc, không rõ cho lắm, tiếp đó giật mình một cái, lập tức gật gật đầu.
Chung Sơn và Đế Huyền Sát đạp bước chậm rãi đi vào đại điện Đao Lợi Thiên.
Ba tên Soán Mệnh Sư chờ Đế Huyền Sát hồi âm há miệng một cái, đầy mặt buồn bực, Chung Sơn này muốn làm gì? Chuyện này cũng chen ngang? Đế Thích Thiên cũng vậy, sao không nói a!
- Ầm! Ầm!
Đại điện Đao Lợi Thiên ầm ầm đóng cửa.
Bên trong đại điện Đế Huyền Sát phất tay một cái, một cái bàn tròn chợt hiện, trên mặt bày một bộ đồ dùng nhà bếp, nước trà nóng thơm nồng.
- Ngồi đi!
Đế Huyền Sát nói.
Chung Sơn không có khách sáo, gật gật đầu ngồi xuống. Ngồi phía đối diện Đế Huyền Sát.
Trong mắt Chung Sơn lóe lên vẻ cổ quái, nhưng vẫn uống, quả nhiên, nước trà vào cơ thể, lập tức một dòng nước ấm làm dịu toàn thân. Sau khi giải trừ Thiên Ma Thối Thể, đều có một kỳ suy yếu, cũng chính là không đạt tới trạng thái đỉnh phong. Nhưng sau khi uống trà này vào, cổ cảm giác hư nhược kia đột nhiên biến mất.
Dường như tác dụng trà này chuyên môn bù lại tác dụng phụ của Thiên Ma Thối Thể vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
