Hôm nay có lẽ là ngày bết bát nhất của Huỳnh Hoặc, đầu tiên là cướp đoạt vận số vô chủ không thành công, tiếp đó chí bảo yêu thích Thiên Khổng bị một Cổ Tiên hủy.
Cổ Tiên này lại tà môn tiếp mình một chưởng, mà quan trọng hơn là Cổ Tiên này lại điên cuồng vô cùng, trực tiếp khiêu khích quyền uy của mình! Nhưng mà mình nhất thời lại không giết được hắn.
Chẳng lẽ càn khôn cương thường rối loạn sao? Một tiên nhân nho nhỏ cũng dám quát đại Thánh nhân?
Huỳnh Hoặc cưỡng chế tức giận trong lòng, nhưng mà bên kia, lại một thanh âm của tên khác quát lớn.
- Đúng vậy, ngươi còn không đi!
Giọng điệu giống hệt Chung Sơn, tràn đầy một cỗ lạnh lùng, một cỗ ngạo khí. Thế giới này điên rồi sao?
Huỳnh Hoặc vừa quay đầu, nhìn về phía Đế Huyền Sát cách đó không xa.
Đế Huyền Sát đã chấm dứt hấp thu vận số vô chủ, giờ phút này đang lạnh lùng nhìn Huỳnh Hoặc, lúc trước tuy rằng Đế Huyền Sát đắm chìm trong hấp thu vận số vô chủ, nhưng Huỳnh Hoặc tập kích, Đế Huyền Sát vẫn rõ ràng.
Nếu Huỳnh Hoặc muốn giết mình, Đế Huyền Sát tự nhiên sẽ không cho hắn sắc mặt tốt.
Đế Thích Thiên hơn chín ngàn vạn năm đi ra? Đây mới là vua của thiên hạ phương Bắc! Khí phách ngút trời! Thánh nhân, Thánh nhân thì thế nào? Các Tổ Tiên Lang tộc đều lộ ra vẻ sùng bái.
Một chỗ khác, Huyền Nguyên lúc trước hỗ trợ bảo vệ Đế Huyền Sát, giờ phút này đứng ở bên cạnh Vân trưởng lão cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



