Trong lòng Thiệu Tuần tĩnh lặng như nước, những thứ tình ái vướng mắc mà trước đây nàng vốn xem trọng giờ lại nhỏ nhoi không đáng nhắc tới. Nàng lắc đầu tỏ ý ngăn không cho nha hoàn nói tiếp, bình tĩnh nói: "Chuyện này không cần nhắc lại nữa, không tốt cho A Quỳnh, với ta cũng không có lợi."
Li Châu không nói nữa.
Thiệu Tuần ngồi một lúc đã thấy hơi tê chân, liền vịn vào lan can từ từ đứng dậy, thong thả tản bộ bên bờ hồ.
Đúng lúc này, trên bầu trời hiện ra vô vàn đốm sáng rực rỡ sắc màu. Thiệu Tuần không kìm được mà tập trung ngắm nhìn, sau đó nói: "Là từ phía thủy tạ, không biết là ai đã đem pháo hoa thừa từ dịp Tết ra đốt."
Li Châu hừ một tiếng, khẽ lầm bầm: "Còn có thể là ai chứ, đến chín phần mười là Nhị cô nương, nàng ta luôn có nhiều trò mà."
Li Châu vừa mới oán thán xong, ngẩng đầu lên lập tức giật mình, không kịp lên tiếng nhắc nhở.
Thiệu Tuần muốn lùi ra sau mấy bước để nhìn pháo hoa, vừa mới bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Li Châu, còn chưa kịp có phản ứng đã cảm giác được lưng mình đập vào lồng ngực của ai đó.
Nàng vốn dĩ không hoảng sợ, dù sao đây cũng là nhà mình, có đụng phải ai cũng không sao, thế nhưng khi nàng theo phản xạ xoay người lại ngước đầu nhìn, lúc này mới thật sự kinh hãi.
Người đàn ông chỉ mang theo một hạ nhân, hắn cứ như vậy đứng trước mặt nàng, cũng không mở miệng nói lời nào. Thiệu Tuần do dự một chút rồi khom gối hành lễ.
Hắn cao hơn Thiệu Tuần hơn một cái đầu, khi đỡ nàng còn phải khom người, trước khi nàng kịp mở lời đã phất tay: "Miễn đi."
Li Châu không biết người đàn ông này, lúc này đã hơi sợ hãi, không khỏi đứng sát vào người Thiệu Tuần, lí nhí gọi: "Cô nương..."
Thiệu Tuần hơi nghiêng đầu, trấn an nàng ta: "Đừng hoảng hốt, đây là quý nhân trong cung, ngươi đừng thất lễ."
... Trong cung?
Là vị hoàng tử nào vậy? Li Châu lo lắng nghĩ... Nếu là Tam hoàng tử thì nàng ta đã nhận ra nhưng người này thoạt nhìn có vẻ lớn tuổi hơn Tam hoàng tử, không biết là vị tông thân nào?
Người đàn ông khoanh tay đi về phía bờ hồ, khi thấy Thiệu Tuần còn đứng im tại chỗ cũng không quay đầu, chỉ nói: "Còn sững người ở đó làm gì?"
Thiệu Tuần đành theo sau.
Li Châu cùng hạ nhân đi theo người đàn ông kia đứng cách đó không xa, nhìn hai người một trước một sau đi tới bên bờ hồ, đứng ở chỗ Thiệu Tuần vừa thẫn thờ khi nãy.
Lại một đám pháo hoa nữa nổ tung trên bầu trời, cách xa như vậy mà tiếng cười lanh lảnh hơi chói tai của Thiệu Quỳnh vẫn truyền đến đây.
Thiệu Tuần ngắm nhìn pháo hoa, hắn lại không nhịn được mà quay sang nhìn nàng: "Sao rồi, không hỏi xem... trẫm vì sao lại tới đây sao?"
Thiệu Tuần hồi thần, đáp: "Khắp gầm trời này đâu chẳng là đất của vương triều, nói cho cùng nơi đây cũng chỉ là một căn nhà riêng của ngài mà thôi, sao lại không tới được?"
Hắn cười cười không rõ ý vị, nói: "Lúc này lại ngoan ngoãn nghe lời ghê."
Thiệu Tuần nói: "Ngài là tôn thượng cũng là trưởng bối, ta đương nhiên phải ngoan ngoãn rồi."
Bị đáp trả một câu không mặn không nhạt như vậy, hắn cũng không giận. Hắn ngồi xuống tảng đá mà Thiệu Tuần ngồi khi nãy, duỗi tay chỉ sang bên cạnh, ý bảo nàng ngồi xuống.
Thiệu Tuần nhất thời không động đậy, hắn lại xoay người, nở nụ cười như có như không, nói: "Sợ cái gì, trẫm chẳng phải là trưởng bối sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)