Trăng lên giữa trời, đèn đuốc trong thủy tạ đã sáng rực.
Đây là phủ Anh Quốc công, vị khai quốc công thần chính nhất phẩm của triều Đại Chu, phủ đệ dĩ nhiên tọa lạc tại vị trí đắc địa nhất kinh thành.
Tối nay phủ Anh Quốc công mở tiệc chiêu đãi, ngoài thân bằng quyến thuộc và bằng hữu chí cốt, khách khứa quan trọng nhất chỉ có thông gia Trịnh thị.
Trịnh thị là danh môn vọng tộc, nguyên quán ở Giang Âm, sau này mới dời đến kinh thành định cư. Đây là một gia tộc quan lại thư hương lâu đời, con cháu đông đúc, từ tiền triều đã có không ít người trong dòng họ làm quan, hơn nữa trăm năm qua còn sản sinh vô số văn nhân mặc khách, bởi vậy không ai dám xem thường.
Trịnh lão phu nhân dẫn theo già trẻ lớn bé trong nhà, vui vẻ đến dự tiệc tại phủ con rể. Mọi người tụ họp trong thủy tạ vô cùng náo nhiệt, bầu không khí cũng coi như hòa thuận vui vẻ.
Nhị tiểu thư phủ Anh Quốc công là Thiệu Quỳnh đang ngồi bên cạnh hầu hạ Trịnh lão phu nhân, tự tay bóc vỏ quýt cho bà.
Đại phu nhân Trịnh gia là Công Tôn thị kéo tay con trai trưởng Trịnh Vân Kiều, nói: "Con xem biểu muội con đang làm gì kìa, con còn không mau qua hầu hạ lão phu nhân đi, ngồi đây ngẩn ngơ làm gì?"
Trịnh Vân Kiều sững người, do dự một chút rồi cuối cùng cũng đi về phía Trịnh lão phu nhân.
Trịnh lão phu nhân thấy cháu trai đến thì tươi cười rạng rỡ, đưa múi quýt cho hắn rồi kéo hắn ngồi xuống bên cạnh.
Một phụ nhân trung niên nghe vậy liền chen vào, nói: "Nhìn thế này còn chưa rõ hay sao? Đổi người rồi."
Một người khác nói: "Chuyện này ta cũng có nghe nói, đồn rằng nương nương trong cung muốn cưới Đại cô nương cho Tam hoàng tử vì thế Đại cô nương mới đẩy em gái mình cho Trịnh gia."
"Lúc trước hình như cũng có tin nói Đại cô nương sắp trở thành Hoàng tử phi nhưng gần đây lại không thấy động tĩnh gì..."
"Ái chà, e rằng nương nương đã đổi ý rồi chăng? Đại cô nương tính toán quá chi li, cuối cùng xôi hỏng bỏng không rồi."
"... Cũng không thể nói như vậy, ta thấy nàng không giống loại người như thế đâu. Đừng quên... vị kia cũng không phải mẹ ruột, sao có thể để con gái ruột của mình chịu thiệt thòi được chứ?"
"Ai biết rốt cuộc là chuyện thế nào đâu..."
Thiệu Tuần ngồi trên ghế đá bên hồ, tựa vào lan can nhìn mặt hồ phẳng lặng, dường như đang quan sát khung cảnh náo nhiệt bên kia nhưng hình như lại có vẻ thẫn thờ.
Li Châu chạm vào mu bàn tay nàng, quan tâm nói: "Cô nương, chúng ta về thôi. Mọi người đều đang vui vẻ náo nhiệt, chúng ta lại trốn ở nơi tối tăm vắng vẻ này làm gì?"
Thiệu Tuần đáp: "Bên trong ồn ào làm ta đau đầu quá, ta chỉ muốn được yên tĩnh một chút."
Trời đêm tối mịt mùng, Li Châu nhìn không rõ sắc mặt cô nương nhà mình, sau khi chần chừ một lúc lại thận trọng khuyên nhủ: "Lão phu nhân vẫn luôn yêu thương người, lúc này mới tụ họp chưa được bao lâu mà người đã trốn ra ngoài."
Đôi mắt xinh đẹp của Thiệu Tuần lúc này giống như mặt hồ yên ả, nàng nói: "Không sao đâu, có biểu ca và A Quỳnh ở bên bà ngoại rồi."
Lời này vừa thốt ra, Li Châu nhất thời không dám khuyên nhủ thêm, chỉ có thể lúng túng nói: "Cô nương lại nhõng nhẽo rồi, lão phu nhân yêu thương người như vậy, lúc trước còn vì người mà mâu thuẫn với Đại phu nhân, dù cho có Nhị tiểu thư..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)