Cát vàng cuốn tung lá cờ Việt gia đã cháy sém, giữa những tầng cát đá mịt mù, nó bị ngọn lửa vừa bùng lên nuốt chửng.
Trước mắt là một cảnh tượng hoang tàn chết chóc. Trên thành lâu, thi thể nằm la liệt ngang dọc. Ngoài hào thành, xác người trải đầy khắp nơi.
Trong thành, từng đốm đuốc lay lắt ở các góc phố, tiếng cười mắng chửi của quân Nhạn vang lên không dứt, tiếng khóc than của bách tính trong thành hết đợt này đến đợt khác.
Gió âm u gào thét, tựa như cũng đang cố đánh thức những linh hồn đã chết thảm. Tiếng thác nước Phục Long Sơn ầm vang che lấp tất cả âm thanh.
Trường Lăng từng bước đi xuống Phục Long Sơn. Trong tầm mắt nàng, đâu đâu cũng là thi thể của binh lính Việt gia.
Trên bầu trời có vài con kền kền đang lượn vòng, con đường dưới chân đã sớm bị máu nhuộm đỏ. Máu hòa cùng dòng nước chảy thành suối, cuồn cuộn tràn vào thác nước đang đổ xuống, khiến cả dòng sông cũng bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm.
Nỗi sợ hãi bị nàng cưỡng ép chôn sâu trong lòng, vào khoảnh khắc này cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa. Trường Lăng theo bản năng lao đi tìm kiếm những người còn sống.
Đúng lúc ấy, một người lưng cắm đầy tên đột nhiên đứng bật dậy, khuôn mặt dữ tợn, giơ đao chém về phía nàng.
Trường Lăng nghiêng người tránh đi. Khi quay đầu nhìn rõ khuôn mặt người nọ, nàng sững lại.
Đó chính là chưởng môn phái Phi Ưng — Khổng Bất Võ. Hắn đã sớm giết đến đỏ cả mắt, nhìn thấy một kích không thành liền gầm lên, tiếp tục vung đao chém tới.
“Khổng Bất Võ, là ta.” Trường Lăng đưa tay chặn lấy cổ tay hắn.
Khổng Bất Võ nghe thấy giọng nàng, cả thân thể bỗng run lên. Đôi mắt hắn dường như đã không còn nhìn rõ bóng người trước mặt. Hai tay hắn dần buông lỏng, cả người vô lực ngã xuống đất.
Trường Lăng vội vàng ngồi xổm xuống đỡ lấy hắn.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đại ca ta đang ở đâu?”
Khổng Bất Võ khó khăn mở miệng:
“Bọn họ... cấu kết với người Nhạn... giết Việt đại công tử... Nhị công tử, ngươi mau đi đi... Thẩm Diệu bọn họ... sắp tới giết ngươi rồi...”
Bàn tay hắn chậm rãi rũ xuống. Đôi mắt vốn đang dần mất đi ánh sáng ấy, cuối cùng vẫn không thể nhắm lại.
Trường Lăng cứng người trong giây lát, nàng đưa tay khép lại đôi mắt cho Khổng Bất Võ.
“Vốn tưởng rằng còn phải đợi nửa ngày, không ngờ Nhị công tử lại trở về nhanh như vậy!”
Trường Lăng nghe tiếng liền ngẩng đầu.
Một đội kỵ binh đông đảo từ xa tiến tới, người dẫn đầu chính là Thẩm Diệu.
Bên cạnh hắn vẫn là những cao thủ giang hồ kia, nhưng đã thiếu mất 4, 5 người vốn có giao tình với Việt gia. E rằng bọn họ cũng giống Khổng Bất Võ, đã chết không thể quay về.
Trường Lăng không nói một lời, chậm rãi đứng dậy.
Quân Thẩm gia không ai dám đến quá gần nàng. Khi còn cách khoảng 10 trượng, tất cả đều dừng lại. Ngược lại, một nửa quân Nhạn lại tiến gần hơn, rất nhanh đã bao vây nàng thành vòng vây kín như tường sắt.
Lúc này, trên gương mặt Thẩm Diệu đã không còn chút dáng vẻ nhân nghĩa nào như ngày thường. Nhìn gương mặt cười đến méo mó của hắn, ngón tay Trường Lăng siết chặt vỏ kiếm, chậm rãi vuốt ve.
“Quả nhiên là Võ lâm minh chủ tốt đẹp. Quả nhiên là Thẩm gia... vậy mà ngay cả chuyện cấu kết với ngoại địch cũng có thể làm ra.”
Lấy danh nghĩa viện quân chống lại quân Nhạn, lợi dụng tình nghĩa huynh đệ nhiều năm giữa Việt Trường Thịnh và hắn. Xem ra, từ rất lâu trước đây, ván cờ này đã được âm thầm bày ra.
Thẩm Diệu khinh thường nhổ một tiếng.
“Các ngươi dùng đao giết người, chúng ta dùng mưu giết người. Đều là giết người cả, lấy đâu ra cao quý hay thấp hèn?”
Trường Lăng bật cười lạnh. Nghĩ đến người trước mắt, chính là kẻ mà đại ca nàng luôn xem là “người trọng tình trọng nghĩa”, trong lòng nàng bỗng dâng lên nỗi bi thương vô tận. Nàng nhìn chằm chằm Thẩm Diệu, từng chữ từng chữ hỏi:
“Đại ca ta... có phải do ngươi giết không?”
Thẩm Diệu tuy cũng sợ Trường Lăng, nhưng hắn dựa vào việc bản thân đang đứng cách nàng khá xa, bên cạnh lại có cao thủ bảo vệ.
Chỉ cần nàng có chút động tĩnh, binh lính phía sau sẽ lập tức không chút do dự kéo cung nỏ. Đây là thời khắc hắn dựng uy, hắn tuyệt đối không thể lộ ra nửa phần sợ hãi.
“Là thì sao? Không phải thì sao? Việt Trường Lăng, hiện giờ ngươi còn có thể làm gì được ta?”
Thẩm Diệu ngẩng đầu nhìn lên.
Vừa đúng lúc hắn nhìn thấy Trường Lăng ngẩng đầu, trong đôi mắt nàng bùng lên sát ý lạnh thấu xương.
Ngay sau đó, thân ảnh nàng như nhật nguyệt hồi chuyển, trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Thẩm Diệu hít mạnh một hơi lạnh.
Một luồng sáng trắng đột nhiên lóe lên, trong không trung như trào ra một luồng khí thế cuồn cuộn, tựa như muốn nghiền nát tất cả.
Một bóng người như quỷ mị xuất hiện trên đỉnh đầu Thẩm Diệu, mũi kiếm xé gió vang lên như tiếng quỷ khóc.
Chiêu này có tên là “Độ Hồn”. Một khi Độ Hồn xuất hiện, từ trước đến nay chỉ có đường chết.
“Keng!” Một tiếng vang chấn động trời đất.
Thanh kiếm vậy mà gãy đôi, Trường Lăng lộn người lui về mặt đất.
Lúc này, những người bên cạnh Thẩm Diệu mới hoảng hốt rút đao bảo vệ hắn. Trong mắt mỗi người đều tràn đầy vẻ kinh hãi.
Ngay cả thanh Bích Lạc kiếm trong tay Thẩm Diệu cũng chưa kịp rút khỏi vỏ.
Thanh kiếm trong tay Trường Lăng đã nứt thành 3 đoạn, rơi xuống đất. Nhưng không phải vì bị người khác ngăn cản, mà bởi thanh kiếm này vốn đã bị người ta tráo đổi từ trước.
Chất kiếm kém cỏi, căn bản không thể chịu nổi chân khí của nàng, cuối cùng mới tự vỡ nát.
Trường Lăng ném đoạn kiếm xuống đất. Có kiếm hay không có kiếm, đối với nàng vốn không khác biệt quá lớn.
Nàng nâng cổ tay, đang định xuất chưởng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, nàng đột nhiên cảm thấy khí huyết trong lồng ngực cuộn trào.
“Phụt!” Một ngụm máu hóa thành sương đỏ phun ra.
Cơn đau dữ dội trong nháy mắt lan khắp tứ chi bách hải.
Đồng tử Trường Lăng hơi co lại, nàng chỉ cảm thấy toàn thân bắt đầu tê dại, chân khí trong cơ thể cuồn cuộn muốn tan rã. Nàng cố cưỡng ép vận công, nhưng ngay lập tức, ngũ tạng lục phủ đau đớn như bị xé nát.
Một lần nữa, máu từ tim trào ra. Từng giọt máu rơi xuống đất, xen lẫn một tia màu đen nhàn nhạt.Đây không phải bị thương, mà là trúng độc...
Là độc đồng tâm cổ phát tác!
Thẩm Diệu vừa rồi còn một phen kinh hồn táng đảm, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Lúc này thấy Trường Lăng liên tục thổ huyết, đã không còn khả năng phản kháng, hắn mới lấy lại được can đảm.
“Ngươi càng thúc giục vận dụng nội lực, độc tính sẽ truyền đi càng nhanh. Vẫn nên tiết kiệm chút sức lực đi!”
Trường Lăng đưa tay ấn lên ngực, miễn cưỡng đứng vững.
“Ngươi giết Phó Lưu Cảnh?”
Thẩm Diệu nghe vậy hơi sững người. Ngay sau đó, hắn bật cười lớn:
“Thấy ngươi sắp chết, ta làm một việc thiện, để ngươi biết rốt cuộc mình chết như thế nào.”
Thẩm Diệu trao đổi ánh mắt với những người xung quanh. Mọi người đồng thời kéo dây cương, tránh sang hai bên, nhường ra một con đường.
Chỉ thấy một người chậm rãi thúc ngựa đi tới. Hắn mặc một bộ nho sam màu lam đậm, dung mạo trầm ổn, đường nét khuôn mặt như tranh vẽ.
Chính là Phó Lưu Cảnh.
Khí tức của Trường Lăng đột nhiên nghẹn lại. Trong khoảnh khắc ấy, nàng còn tưởng rằng bản thân đã nhìn nhầm.
Thẩm Diệu dường như vô cùng hài lòng với phản ứng của nàng, chậm rãi nói:
“Việt Trường Lăng, ngươi có biết độc của ly khô thảo là do hắn điều chế, cổ trùng Thập Tự Nhai cũng là do hắn sắp đặt hay không?”
“Chỉ sợ hắn chưa từng nói cho ngươi biết, đồng tâm cổ trùng vốn có thể chuyển dời. Hắn đã sớm chuyển con cổ trùng trên người mình sang cơ thể một con chim ưng khác...”
“Ha ha, đêm ngươi xuất chinh, cũng chính là lúc hắn tự tay lấy mạng con chim ưng kia.”
Trường Lăng ngây người nhìn Phó Lưu Cảnh.
Những lời nói đột ngột không chút phòng bị ấy, giống như dòng dung nham cuồn cuộn nghiền nát tất cả những ký ức tốt đẹp trước kia. Từng mảnh từng mảnh vỡ vụn, sau đó hóa thành vô số mũi kim nhỏ, đâm sâu vào lồng ngực nàng.
Nàng vậy mà có chút không thở nổi, cổ họng lại dâng lên vị tanh ngọt.
Ánh mắt Phó Lưu Cảnh sâu thẳm, chất chứa vô số cảm xúc phức tạp. Chỉ duy nhất không có ý cười.
Trường Lăng nhìn hắn. Nàng nhớ lại dáng vẻ cười nói vô tư, luôn luôn cà lơ phất phơ ngày trước của hắn. Đột nhiên cảm thấy, nàng chưa từng thật sự biết hắn.
“Vì sao?”
Phó Lưu Cảnh im lặng rất lâu. Cuối cùng hắn mới chậm rãi lên tiếng:
“Ngươi còn nhớ Tu La giáo Quý Tử Ngưng không?Đời ta chưa từng thật sự để tâm đến bất kỳ nữ nhân nào, nàng ấy là người đầu tiên. Ta chưa từng giết bất cứ ai, mà ngươi…cũng là người đầu tiên.”
Trường Lăng suy nghĩ thật lâu, cuối cùng mới nhớ ra người mà hắn nhắc đến — Quý Tử Ngưng.
Khó trách đêm hôm trước Phó Lưu Cảnh đột nhiên hỏi nàng:
“Ngươi không sợ có người tìm ngươi báo thù sao?”
Báo thù? Hóa ra người hắn nói chính là nàng.
Quý Tử Ngưng…Làm gì có Quý Tử Ngưng nào?
Ngày hôm đó, khi nàng gặp hắn lần đầu ở Mậu Trúc Lâm, Quý Tử Ngưng thật sự đã sớm bị nàng giết chết rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, Trường Lăng ngửa đầu bật cười. Không biết nàng cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường, hay là đang cười tạo hóa trêu ngươi.
Mọi người xung quanh nhìn nhau.
Đặc biệt là nhóm cao thủ võ lâm bên cạnh Thẩm Diệu, bọn họ vốn đến đây vì muốn trừ bỏ Việt Trường Lăng. Nhưng tận mắt nhìn thấy vị truyền kỳ tuyệt thế này rơi vào hoàn cảnh như vậy, trong lòng bọn họ lại không hề có chút vui mừng nào.
Trường Lăng chỉ cười.
Sau đó, nàng đột nhiên tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống. Ngay lập tức, nàng ném thẳng về phía cổ Phó Lưu Cảnh.
Phó Lưu Cảnh phản ứng cực nhanh, hiểm hiểm nghiêng người tránh đi. Chiếc mặt nạ sượt qua gương mặt hắn, sau đó xuyên thẳng qua thân thể một binh lính phía sau hắn.
Phó Lưu Cảnh nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Trường Lăng nhìn hắn, trên mặt hắn không có máu. Chỉ có một góc nhỏ của lớp mặt nạ da người trên gương mặt hơi bị hất lên, nhưng hắn vẫn không tháo xuống.
Hắn cứ như vậy ung dung đứng đó, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một trượng. Phía sau hắn là dòng nước cuồn cuộn không ngừng.
Thì ra, không chỉ việc hắn không biết võ công là giả, ngay cả gương mặt kia cũng là giả.
Bây giờ nghĩ lại, lúc kết bái, hắn dám đối trời thề thốt điều gì mà “phúc họa tương y, báo ứng rõ ràng”. Chỉ sợ ngay cả 3 chữ “Phó Lưu Cảnh”, cũng chỉ là một lời nói dối.
Ánh bi thương trong mắt Trường Lăng dần nhạt đi. Từ khi còn trẻ, nàng đã mang theo tuyệt học trong người, tung hoành thiên hạ, chưa từng để bất kỳ ai vào mắt.
Hiện giờ, đột nhiên phát hiện bản thân lại thích một kẻ hoàn toàn giả dối. Vậy mà nàng cũng chẳng cảm thấy quá đau lòng. Nàng chỉ lạnh nhạt nhìn hắn, giọng nói vẫn bình thản như trước:
“Phó Lưu Cảnh, có đôi khi báo thù chưa chắc phải lấy mạng người.”
Vừa dứt lời, nàng lập tức tung một chưởng về phía Phó Lưu Cảnh.
Phó Lưu Cảnh nhanh chóng lùi lại 3 bước, đưa tay đỡ lấy chưởng của nàng. Hắn cảm nhận được chưởng lực mềm yếu vô lực kia, biết rằng nàng đã đến lúc dầu hết đèn tắt. Nếu muốn, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng đánh bại nàng.
Nhưng không hiểu vì sao, hắn lại không thể hạ tay xuống.
Đồng tâm cổ độc phát tác đến mức này, ngũ tạng lục phủ của Trường Lăng sớm đã đau đớn như bị xoắn lại thành một khối. Một chưởng vừa rồi đánh ra, nàng nghe thấy tiếng kinh mạch trong cơ thể mình đứt đoạn, nhưng nàng chỉ khẽ nhíu mày.
Trước mắt nàng, Phó Lưu Cảnh đã gần trong gang tấc. Hai người cùng bị lực chưởng đẩy về phía dòng sông.
Mắt thấy cả hai sắp cùng rơi xuống nước, đúng lúc ấy, môi Trường Lăng khẽ động. Nàng dùng giọng nữ thật sự của mình, thấp đến gần như không thể nghe thấy, nói với Phó Lưu Cảnh:
“A Cảnh, ngươi nói vò Tang Lạc tửu chúng ta giấu dưới căn nhà gỗ ở Mậu Trúc Lâm... bây giờ vẫn còn chứ?”
Một câu hỏi nhỏ bé đến mức gần như không thể nghe thấy. Nhưng lại khiến khoảng lặng sâu trong lòng Phó Lưu Cảnh đột nhiên vỡ tan.
Trong chớp mắt, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Hắn đau đớn, lại không thể tin nổi mà nhìn Trường Lăng.
Trường Lăng trở tay đánh hắn một chưởng, đẩy hắn về phía mặt đất. Nàng quay đầu nhìn Phó Lưu Cảnh, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rực rỡ đến chói mắt, khiến bớt đỏ bên khóe mắt nàng càng thêm không thể nhìn gần.
Phó Lưu Cảnh chỉ cảm thấy nụ cười kia lạnh thấu tận xương tủy.
Ngay sau đó, thân ảnh Trường Lăng rơi xuống dòng nước cuồn cuộn, biến mất không còn dấu vết.
Phó Lưu Cảnh ngã quỵ xuống đất, ngơ ngác nhìn về phía nơi Trường Lăng biến mất. Không hiểu vì sao, nước mắt cứ thế trào ra.
Người ấy là một truyền kỳ ngàn năm khó gặp. Dẫu đã ở bên bờ cái chết, nàng vẫn mỉm cười, phong thái kiêu hãnh đến mức không ai dám tới gần.
Trước khi rơi xuống, nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời trong trẻo không một gợn mây, non sông hòa cùng một sắc. Nàng không nhịn được mà thấy tiếc nuối.
Non sông gấm vóc đẹp đến nhường ấy...
Về sau mỗi lần sửa bản thảo, tôi đều theo thói quen lướt qua chương này. Có lẽ là vì tôi quá đau lòng cho Lăng ca.
o(╥﹏╥)o
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
