Trăng lên đầu cành liễu, ồn ào náo động của chợ đêm cũng dần dần tan đi. Dạo chơi suốt một ngày tâm tình Tân An rất tốt.Sau khi lên xe ngựa bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, “Quá mệt mỏi.”
Tân An ngáp chảy cả nước mắt, “Sao ta biết được. Lúc đi cũng không cảm thấy mệt a, sao lúc nghỉ ngơi chân lại đau như vậy chứ.”
“Nhưng mà hôm nay tâm tình rất tốt, về sau huynh ra ngoài chơi nhớ phải mang ta theo, bằng không đừng trách ta đi cáo trạng.”
“Nàng ,nàng, sao lại bá đạo như vậy.”
Đường Mạch quyết định hai ngày tới không ra khỏi cửa, hắn phải nghỉ ngơi. Bỗng nhiên hắn cảm thấy việc đi thôn trang nghỉ ngơi sắp tới cũng không còn chờ mong như ban đầu. Cảm thấy người trước mắt này có chút hoang dã, sợ nàng đến thôn trang lại không kìm nén được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)