Hai người càng nói càng nhiều, ý cười trên mặt Tân An cũng càng ngày càng nhiều, cuối cùng cũng không màng dáng vẻ mà cười to đầy nhiệt tình, phiền não đều bị nàng vứt ở sau đầu.
Cảm nhận được có ánh mắt dừng trên người Tân An . Đường Mạch trực tiếp ôm lấy bả vai nàng. Trừng mắt cảnh cáo những người nhìn nàng. Không cần Đường Mạch nhắc nhở, Tân An chủ động ngồi sát vào hắn, không cho người khác nửa ánh mắt, chỉ chuyên chú nhìn thế cục trên sân. Lúc này thật ra Đường Mạch có chút hối hận, hắn quên mất nữ nhân này tuy hung tàn nhưng lại có một gương mặt mê người, không nên để nàng ngồi ở chỗ này.
“Mau mau mau, vào…., ai nha, thật đáng tiếc.”
“Hồn thiên nguyên tuy rằng kiêu dũng, nhưng không linh hoạt như lửa cháy sư, quá mức ngay ngắn.”
Thấy nụ cười tươi rói của nàng, Đường Mạch cũng cười theo, “Người trong quân so với tiêu cục thì kém linh hoạt hơn.”
Đường Mạch vỗ trán, như thế mà đã nghiện rồi, nhưng sớm như vậy đã về nhà cũng không thú vị, “Được, ta sẽ đi đặt một nhã gian.”
“Được a.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
