Vậy thì… dùng cách khác?
Nhưng nếu tinh nguyên hao tổn, tu vi lộ ra ngoài, đối với thân thể trăm hại mà không một lợi, huống hồ… dược tính của Quỷ nữ đâu phải nói giải là giải được ngay.
Vân Vãn kiên nhẫn hồi tưởng nội dung nguyên tác, trong sách có nói về sau nữ phụ có thể tự khống chế, chỉ là phương pháp cụ thể không được đề cập. Chỉ cần nàng kiểm soát tốt, hẳn là… cũng không thành vấn đề?
Bên kia, Tạ Thính Vân đã chịu đựng đến cực hạn, nàng không còn nhiều thời gian để tiếp tục do dự.
Vân Vãn tháo sợi dây cột tóc, chậm rãi tiến lại gần hắn, nửa quỳ trước đống cỏ khô, nhẹ nhàng dùng dải lụa đỏ che mắt hắn lại: "Tạ Thính Vân, huynh đừng sợ."
Giọng nói nàng dịu dàng, giữa hang động chỉ có ánh lửa bập bùng, tựa như một lời thì thầm từ viễn cổ truyền đến.
Tạ Thính Vân đã sớm mất đi lý trí, hương thơm trên người nàng kích thích đến mức hắn không kìm được mà siết chặt thân ảnh trước mặt, mạnh mẽ kéo vào lòng.
"Ta sẽ cứu huynh."
Nàng tháo linh ấn, cách một lớp lụa, nhẹ nhàng đặt môi lên đôi mắt ấy, động tác mềm mại chậm rãi.
Vân Vãn vận chuyển chân khí, lấy bản thân làm trung tâm, linh khí từ đan điền khuếch tán ra khắp hang động.
Linh khí của nàng khác với linh thạch, thuần túy và tinh khiết hơn.
Thanh Tuyệt Thế Hảo Kiếm ở góc hang vừa bắt được khí tức này, lập tức không nhịn được mà muốn nuốt chửng.
Ngay lúc đó, Vân Vãn hung hăng trừng mắt nhìn nó, ánh nhìn sắc bén mang theo cảnh cáo.
Kiếm linh lén lút hấp thụ mấy ngụm, sau đó lại vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, lẳng lặng trốn vào đống tạp vật.
Nguyên chủ vốn là nữ tu của Hợp Hoan Tông, từ nhỏ đã được truyền thụ vô số lý luận kỳ lạ. Tuy chưa từng thực hành nhưng những tri thức này đã khắc sâu trong ký ức, để lại cho Vân Vãn một nền tảng vững chắc.
"Vãn..."
Tạ Thính Vân vô thức gọi tên nàng, giọng nói khàn đặc, hết lần này đến lần khác thì thầm như tiếng nỉ non, vừa tủi thân, vừa đáng thương, hoàn toàn chẳng còn vẻ lạnh lùng xa cách như ban ngày.
Vân Vãn khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mí mắt hắn.
Tạ Thính Vân siết chặt lấy bờ vai gầy yếu của nàng, hầu kết không ngừng trượt lên xuống.
Điều kỳ lạ là, nàng không cảm nhận được linh lực lưu động trong cơ thể hắn.
…
Trăng sáng dần lên đến đỉnh trời rồi lại lặn xuống, thái dương rực rỡ thế chỗ ánh trăng sáng.
Thời gian trôi qua, động tĩnh trong hang cuối cùng cũng lắng xuống khi trời vừa hửng sáng.
Bên trong hỗn độn một mảnh, Tạ Thính Vân tựa lên đống cỏ khô ngủ say, dải lụa đỏ trên mặt không biết đã rơi xuống từ lúc nào, một đầu bị tóc hắn quấn lấy, sắc đen và đỏ giao nhau, tôn lên đường nét tuyệt mỹ của hàng chân mày.
Nam nhân vẫn ngủ, còn Vân Vãn đã sớm tỉnh.
Hai ngày nay hắn thì khỏe lại, còn nàng thì kiệt sức đến suýt mất mạng, vậy mà chút lợi ích cũng không vớt được gì.
Nhìn Tạ Thính Vân vẫn mê man bên cạnh, Vân Vãn nặng nề thở dài.
Nàng quay lưng về phía hắn, đeo lại linh ấn, thu xếp xong xuôi mới chậm rãi đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi hang động.
Cách đó vài dặm có một con suối nhỏ, trước tiên nàng làm sạch bản thân, sau đó nhúng ướt khăn tay, quay lại hang lau người cho hắn.
Thực ra, cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch.
Dáng người của Tạ Thính Vân rất đẹp, vai rộng eo thon, chân dài mông vểnh, cơ bụng sáu múi rõ ràng. Hấp dẫn nhất chính là nốt ruồi đỏ bên hông, tựa như một điểm xuyết hoàn mỹ trên làn da trắng nõn không tỳ vết.
Vân Vãn len lén liếc nhìn bờ môi đẹp đẽ của Tạ Thính Vân, trong đầu lại chợt hiện lên những lời nói khó nghe kia. Nàng vội vàng cúi đầu, không dám nghĩ nhiều, hoàn toàn không nhận ra rằng Tạ Thính Vân đã tỉnh lại từ lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



