Nơi này là địa phương cực âm, quanh năm không thấy ánh sáng, ẩm thấp, lạnh lẽo. Nhưng Tạ Thính Vân không thấy lạnh, chỉ có nóng, toàn thân nóng rực, như thể có dung nham địa ngục tưới lên người cũng không sánh được với nỗi thống khổ này.
Nếu là trước đây, hắn có thể dễ dàng bức thứ dược lực này ra ngoài.
Từ trước đến nay, hắn luôn là kỳ tài trong miệng người khác, chỉ mất hai trăm năm đã tu luyện đến Độ Kiếp kỳ. Vì muốn phi thăng, hắn cố ý đến Quá Phụ Sơn nơi hoang vu không một bóng người, bế quan trăm năm, cuối cùng cũng nghênh đón lôi kiếp vào một ngày nọ. Theo lý mà nói với tu vi của hắn, đáng lẽ có thể dễ dàng vượt qua. Không ngờ giữa chừng lại xảy ra sai sót chưa kịp vượt qua đạo thiên lôi cuối cùng, Kim Đan bị tổn hại tu vi cũng mất sạch.
Xem như thanh kiếm kia cũng còn chút lương tâm, thấy hắn thực sự không chịu nổi, bèn lặng lẽ tiến lại gần, bủn xỉn phun ra từng luồng kiếm tức. Nó vốn sinh ra từ hỗn độn, kiếm tức không thuần túy như kiếm của chính đạo, khí tức tà ác phả đến, khiến Tạ Thính Vân bị sặc, ho khan liên tục.
“Cút ra.”
Vừa nghe thấy, thanh kiếm lập tức “vèo” một tiếng chạy mất, ngoan ngoãn nép sát vào vách động, không dám nhúc nhích.
Chưa đầy nửa khắc, cơn đau đã tăng lên gấp trăm lần. Dù Tạ Thính Vân có thể nhẫn nhịn đến đâu, lúc này cũng không chịu nổi.
Hắn thử nhập định, trong lòng niệm Thanh Tâm Chú nhưng vô dụng, ngược lại càng khiến hai luồng khí tức khác nhau quấn lấy nhau trong đan điền, lồng ngực càng thêm đau đớn.
“Tạ Thính Vân…”
Đột nhiên, Vân Vãn lại xuất hiện ở cửa động.
Ánh trăng chiếu lên người nàng, tựa như phủ thêm một lớp sa mỏng mờ ảo lên tà áo trắng thuần. Nàng lặng lẽ nhìn hắn, không biết là do đêm quá tối hay ánh sáng quá nhạt, rõ ràng chỉ là dung mạo bình thường nhưng đôi mắt lại sáng ngời lạ thường, trong suốt như nước, tựa minh châu rực rỡ trong màn đêm.
“Huynh xem, huynh thành ra thế này rồi, hay là chúng ta cứ tạm ứng phó trước đi?”
Nàng đang ám chỉ cái gì, Tạ Thính Vân hiểu rất rõ.
Mặc dù lý trí gần như sắp bị nuốt chửng nhưng hắn vẫn nói: “Không cần làm khổ chính mình.”
Nghe hắn nói vậy, Vân Vãn thoáng sững sờ, không ngờ đến nước này mà hắn vẫn còn muốn chịu đựng.
Dù nàng chỉ mới đến thế giới này nhưng cũng hiểu loại dược này đối với tu sĩ mà nói có ý nghĩa thế nào, huống hồ đây còn là mị yêu phi phàm. Nếu cưỡng ép áp chế dược hiệu, nhẹ thì tổn hại tu vi, nặng thì mất mạng.
Vân Vãn không muốn Tạ Thính Vân phải trả giá vì sai lầm của mình.
Nàng thi triển Hỏa Thuật, đốt lửa lên.
Ánh lửa bập bùng, Tạ Thính Vân lười nhác tựa vào đống cỏ khô, mái tóc đen dài rối tung tùy ý, đuôi mắt nhiễm sắc đỏ, tựa như chu sa điểm xuyết, so với ngày thường càng thêm câu hồn đoạt phách.
Vạt áo trước ngực của Tạ Thính Vân đã mở ra, vải đen làm nền, làn da trắng nõn hiện rõ, lộ ra một phần lồng ngực rắn chắc và xương quai xanh tinh xảo đến mức không tưởng.
Sơn động ẩm thấp, bừa bộn nhưng vì mỹ sắc trước mắt mà bỗng chốc trở nên khác biệt, tựa như ánh sáng xuyên qua chốn tăm tối.
Vân Vãn không phải kẻ háo sắc nhưng lúc này cũng thoáng hoảng hốt.
“Ưm…”
Bất chợt, Tạ Thính Vân rên khẽ một tiếng, lông mày nhíu chặt, năm ngón tay ghì lấy vạt áo trước ngực, vì dùng sức quá mạnh mà trở nên đỏ ửng, mu bàn tay gân xanh nổi lên, từng tiếng thở dốc khó nhịn tràn ra từ cổ họng.
Xem ra, Vân Vãn không thể đợi câu trả lời của hắn nữa rồi. Làm sao bây giờ? Nàng rất do dự.
Bởi vì cơ thể này có thể chất hắc quả phụ, chỉ cần quá kích động sẽ hút cạn tu vi của đối phương, khiến hắn kiệt quệ mà chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
