“Cho huynh.”
Tạ Thính Vân liếc mắt một cái, nhíu mày.
“Đây là thứ giúp người ta trở nên mạnh hơn! Dù… dù huynh không đánh thắng hắn được hắn thì chí ít cũng có thể giúp chúng ta chạy thoát.”
Thấy Tạ Thính Vân còn do dự, Vân Vãn không thể chờ thêm nên kiễng chân, mạnh mẽ nhét Kim Đan vào miệng hắn, sau đó giữ chặt cằm, dùng sức nâng lên. "Ực" một tiếng, Kim Đan theo yết hầu người đàn ông trượt xuống bụng.
Thấy hắn đã nuốt vào, Vân Vãn đầy mong đợi: "Thế nào?"
Thế nào ư?
Tạ Thính Vân cẩn thận cảm nhận, lắc lắc đầu: "Vẫn như cũ."
Vẫn như cũ nghĩa là không có gì thay đổi. Không thể nào! Chẳng lẽ Quỷ nữ tỷ tỷ dám lừa nàng?
Nhìn thấy Úc Vô Nhai ngày càng áp sát, Vân Vãn nghiến răng dứt khoát ném túi trữ vật qua: "Đồ đều ở đây bây giờ trả lại ngươi, có thể để chúng ta đi chưa?"
Úc Vô Nhai đưa tay đón lấy mở ra xem, dù là hắn cũng phải thoáng ngạc nhiên bởi "thứ dơ bẩn" bên trong.
Ngoài Tẩy Luyện Thạch cùng các loại tiên thảo, bên dưới còn chất đầy một túi tiền căng phồng. Đây là lần đầu tiên trong hai mươi bảy năm qua, Úc Vô Nhai thấy có tu sĩ có thể kiếm được món lợi không dễ dàng từ ác quỷ.
"Hẳn là có chút bản lĩnh." Không rõ là hắn ta đang châm biếm hay khen ngợi.
Vân Vãn lòng đau như cắt. Trong đó toàn là tiền! Là tiền nàng vất vả kiếm được!!
Úc Vô Nhai lạnh lùng ép sát: "Nhưng ngươi nghĩ ta sẽ để các ngươi đi sao?"
?
Tên này là đang giăng bẫy bắt người sao? May mà nàng đã đề phòng trước không dâng hết đồ ra.
Đúng lúc Úc Vô Nhai sắp tới gần, hắn chợt nghe thấy một loạt tiếng bước chân hỗn loạn vang lên bên tai. Nhìn sang thì phát hiện là Sở Thiên Thành cùng các đệ tử khác của Vô Cực Tông.
Vân Vãn thầm kêu không ổn, ngay cả Diêm Vương như Úc Vô Nhai còn chưa đối phó xong giờ lại kéo thêm một đám người đến, e rằng hôm nay lành ít dữ nhiều.
Trong lúc hỗn loạn, một làn sương mù từ dưới chân bốc lên, chẳng mấy chốc đã bao trùm cả rừng Hậu Thuỷ.
Vân Vãn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Quỷ nữ tỷ tỷ đã đáp xuống nhánh cây bên cạnh.
Thân thể mềm mại của nữ nhân như rắn quấn quanh cành cây nụ cười quyến rũ đôi mắt lấp lánh được tạo thành từ Lục Linh Thạch càng tôn thêm vẻ yêu mị.
"Tiểu tu sĩ còn không đi mau. Ảo tượng này của ta chỉ duy trì được một khắc, nếu không rời đi ngay e là không kịp nữa đâu…"
Dứt lời, nàng ta khẽ cười hai tiếng, sương khói tỏa ra từ đầu ngón tay.
Vân Vãn phản ứng ngay, lấy ra truyền tống phù đã giấu sẵn trong ngực, túm lấy Tạ Thính Vân, nhanh chóng rời đi.
Úc Vô Nhai liếc nhìn bóng lưng hai người dần biến mất, sắc mặt trầm xuống vung kiếm phá tan ảo ảnh. Hắn lạnh lùng nhìn những kẻ dưới đất đang ngơ ngác sau đó hướng về phía hai người rời đi, ánh mắt nặng nề.
"Đê tiện." Một lát sau, bờ môi mỏng lạnh lùng nhả ra hai chữ.
Truyền Tống Phù đưa bọn họ đến một sơn động ngẫu nhiên.
Sơn động trông như từng có người cư ngụ, bên trong vẫn còn lưu lại một số công cụ săn bắn.
Sau khi xác nhận rằng Úc Vô Nhai và người của Vô Cực Tông sẽ không đuổi theo, tâm trạng căng thẳng của Vân Vãn cuối cùng cũng tạm thời thả lỏng.
Nàng ngồi bệt xuống đất, nói với Tạ Thính Vân: “Nhờ có Quỷ nữ tỷ tỷ, chúng ta mới được an toàn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
