"Không sai."
Úc Vô Nhai khoanh tay ôm kiếm trước ngực: "Vậy rút kiếm ra đi, ta sẽ tin ngươi."
"…"
Xung quanh lại chìm vào tĩnh lặng.
Ánh mắt Vân Vãn đảo quanh, rồi không nhịn được lại chọc vào cánh tay hắn: "Huynh rút kiếm đi."
Tạ Thính Vân bình thản đáp: "Rút không ra."
"…??"
Rút không ra… là có ý gì?
Nhìn vẻ mặt đầy khó hiểu của Vân Vãn, Tạ Thính Vân không hề lên tiếng giải thích.
Trong tất cả thượng cổ thần khí, có một món đặc biệt nhất chính là thanh Tuyệt Thế Hảo Kiếm trong tay hắn. Kiếm này vốn có tên là Tà Súy Kiếm, kiêu ngạo mà tham ăn, từng bằng sức mạnh của bản thân mà nuốt trọn ba tòa linh sơn. Không lâu sau, nó bị Tạ Thính Vân thu phục.
Giờ thì hay rồi, thanh Tuyệt Thế Hảo Kiếm cao ngạo khinh thường chủ nhân đột nhiên trở thành phế vật, không chịu để hắn rút ra, còn phải nhờ người khác cõng. Một thanh kiếm nặng đến cả ngàn cân, dù là mang trên lưng hay đeo bên hông đều nặng đến mức chết khiếp. Nếu không phải linh tức của nó có thể trấn nhiếp yêu ma, e rằng Tạ Thính Vân đã sớm vứt đi cho xong.
Úc Vô Nhai đã sớm khẳng định hắn chỉ là một tên tu sĩ thấp kém mượn danh Tuế Uyên để lừa gạt. Nhìn cảnh tượng trước mắt, y bật cười ha hả, cười xong thì lên tiếng chế giễu:
“Sư thúc Tuế Uyên đã bế quan suốt trăm năm, ngươi cầm một thanh kiếm giả đã muốn tùy ý giả mạo? Nếu các ngươi đã chấp mê bất ngộ, cũng đừng trách ta không nương tay.”
Thanh Xích Ảnh trong tay y cảm nhận được sát ý của chủ nhân, thân kiếm rung lên ong ong, hồng quang chói mắt bao trùm lấy lưỡi kiếm.
Vân Vãn sợ đến mức tim như nhảy lên tận cổ họng, da đầu tê dại, run rẩy níu chặt tay áo hắn, lắp bắp hỏi: “Làm… làm sao bây giờ? Huynh nắm chắc mấy phần thắng?”
Tạ Thính Vân nói với giọng thản nhiên: “Mười phần.”
Vân Vãn lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nàng biết mà! Với khí thế đủ để chấn lui yêu thú như hắn, sao có thể dễ dàng chịu thua được?
Nhưng ngay giây tiếp theo, nàng đã nghe hắn dùng giọng điệu cứng rắn nhất nói ra câu từ nhụt chí nhất:
“Chắc chắn mười phần rằng…ta sẽ thua.”
“…” Vậy ngươi nói cái quỷ gì chứ!!!
“Vậy thì chúng ta nên chạy đi thôi…”
Vân Vãn túm chặt tay áo Tạ Thính Vân, định quay đầu bỏ chạy. Nào ngờ hắn chỉ khẽ cười, nụ cười lãnh đạm mà trầm tĩnh, mang theo khí chất thâm sâu khó đoán. Ngay khi Vân Vãn tưởng hắn đã nghĩ ra diệu kế, Tạ Thính Vân lại khẳng định: “Không chạy được.”
Vân Vãn: “…” Lần này nàng còn câm lặng hơn cả lúc bị cua kẹp vào miệng.
Nhưng nghĩ lại, Vân Vãn cũng có thể hiểu được.
Úc Vô Nhai là cường địch của nam chính. Đã có thể ngang sức với nam chính, thực lực không thể nào xem thường được. Trong giới tu chân cường giả như mây này, ngay cả một đại nhân vật như Tạ Thính Vân cũng có lúc gặp đối thủ, huống chi đối phương còn là Úc Vô Nhai.
Nàng không nên đặt kỳ vọng quá cao vào Tạ Thính Vân.
Bỗng nhiên, Vân Vãn chợt nhớ đến viên kim đan mà Diễm Quỷ đã đưa cho nàng.
Ban đầu nàng định đợi vào thành rồi bán giá cao cho các tu sĩ khác nhưng tình thế trước mắt nguy cấp, không thể chậm trễ. Vân Vãn do dự một hồi, cuối cùng lấy viên kim đan từ trong túi trữ vật ra, đau lòng nhìn nó một lúc lâu, sau đó dứt khoát đưa cho Tạ Thính Vân:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
