Lắp đèn chiếu không phải việc nhẹ nhàng, cô loay hoay cả buổi tối mới lắp xong được.
Cùng lúc đó, ở nơi lính đánh thuê đang làm nhiệm vụ, cả ngày Tô Nghị đều không tập trung.
Người đi cạnh anh là Đường Chính không nhịn được lên tiếng: “Đại ca, hôm nay đến cả đội trưởng của lính đánh thuê cũng khen anh trước mặt mọi người, coi như nổi bật lắm rồi. Sao em thấy anh cứ như mất hồn ấy?”
Bọn họ muốn tiến thân trong đội toàn dựa vào chiến tích thực tế. Lần này Tô Nghị lập công lớn, bình thường đáng ra phải phơi phới rủ anh em đi ăn mấy củ cải trắng mới đúng.
Ai ngờ cả ngày cứ như mất hồn, là sao?
Tô Nghị dừng lại, quay sang nhìn Đường Chính: “Tôi như vậy thật à?”
Đường Chính gật đầu như gà mổ thóc, biểu cảm còn khoa trương hơn: “Anh có tâm sự đúng không? Nghe bảo lần này về nghỉ là về gặp vợ chưa cưới, chẳng lẽ không như ý?”
“Cậu nói linh tinh gì thế!” Giọng Tô Nghị chợt lạnh đi vài phần, vô thức không muốn ai nói xấu Giang Miểu.
Đường Chính xoa mũi ngượng ngùng: “Em chỉ đoán bừa thôi mà! Nếu không phải thế thì chắc là tương tư rồi ha?”
Tô Nghị tức đến mức vỗ thẳng một phát vào sau đầu Đường Chính, vừa thấy phía trước có ánh sáng lóe lên, anh mới sực nhớ ra điều gì.
“Chết rồi! Tôi quên lắp đèn chiếu cho cô ấy! Không biết một mình cô ấy có làm được không! Không được, tôi phải quay về xem sao! A Chính, cậu đi tuần trước, tôi quay lại một chuyến!”
Tô Nghị chạy còn nhanh hơn thỏ, Đường Chính muốn cản cũng không kịp.
“Còn bảo không phải tương tư! Rõ ràng là bị tôi đoán trúng nên xấu hổ phát cáu! Ăn vạ một cái tát oan uổng quá!”
Đường Chính lẩm bẩm mắng rồi tiếp tục đi tuần.
Lúc này, Tô Nghị đang trên đường quay lại.
Khi anh về đến căn lều thì trời cũng gần sáng.
Đứng ngoài cửa, Tô Nghị do dự mấy lần mới giơ tay gõ cửa.
Không ngờ Giang Miểu mở cửa rất nhanh.
Thấy cô vẫn mặc bộ đồ hôm qua, tóc tai y như lúc anh rời đi, Tô Nghị không khỏi nhíu mày: “Em cả đêm không ngủ à?”
Giang Miểu không mấy để tâm, gật đầu: “Hôm qua ngủ nhiều quá, tối đến chẳng buồn ngủ, nhân lúc chưa có nắng tranh thủ làm ít việc. Anh để quên đồ à?”
Tô Nghị liếc nhìn quanh phòng một lượt rồi lắc đầu: “Không phải, anh quên lắp đèn chiếu siêu sáng, nên quay lại xem thế nào.”
“Đúng lúc lắm! Em lắp xong rồi, anh xem giúp có vấn đề gì không.” Giang Miểu thuận miệng nói.
Tô Nghị lập tức ra sau vườn, trèo lên mái che, kiểm tra kỹ càng rồi mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm túc nói với Giang Miểu: “Không có vấn đề gì, tối nay có thể dùng được rồi. Còn vết thương của em...”
Giang Miểu đưa tay liếc nhìn rồi cười: “Bắt đầu đóng vảy rồi, lúc làm em rất cẩn thận, không đụng đến nên không sao.”
Nếu không ngại mùa hè dễ nhiễm trùng, cô đã định lấy khăn sạch quấn lại rồi.
Tô Nghị thấy Giang Miểu một mình vẫn chăm sóc tốt cho bản thân, ngoài cảm giác yên tâm còn có chút hụt hẫng mơ hồ mà chính anh cũng không nhận ra.
“Nếu không có gì thì anh đi đây.”
Giang Miểu nhét cho anh mấy củ cải trắng: “Cầm theo mà ăn dọc đường nhé! Em đi làm tiếp đây.”
Nói rồi cô chẳng thèm để ý gì đến anh nữa, bước đi dứt khoát vô cùng.
Nhân lúc sáng sớm còn mát mẻ, cô đem toàn bộ hạt giống gieo xuống đất, rồi tưới phần dung dịch thanh tẩy phóng xạ còn lại lên, sau đó phủ kín bằng tấm nilon.
Tiếp theo chỉ còn đợi hạt nảy mầm và mọc lá non nữa thôi.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành 10% công trình xây dựng lãnh địa. Kiểm tra thấy ký chủ hiện còn đủ vật tư sinh tồn, rau củ cần chất hỗ trợ sinh trưởng. Vật phẩm đăng nhập hôm nay gồm: A. Thực phẩm, B. Nước uống, C. Đồ dùng sinh hoạt, D. Thuốc hỗ trợ sinh trưởng cho động thực vật. Xin ký chủ lựa chọn.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
