Giang Miểu gật đầu lia lịa, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào đèn chiếu, hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của Tô Nghị.
Thấy cô chẳng mấy chú ý đến mình, Tô Nghị nói: “Đồ mang về cả rồi, anh đi trước. Lần sau quay lại chắc cũng phải mười ngày nửa tháng. Em tự cẩn thận đấy.”
“Vâng! Anh cũng bảo trọng nha.” Giang Miểu cũng đáp lại bằng một câu khách sáo, cười tít mắt tiễn anh ra cửa.
Cửa vừa đóng lại, nụ cười trên mặt cô lập tức biến mất.
Cô cẩn thận bê hai cái đèn chiếu ra vườn sau, nghiên cứu hồi lâu mới hiểu cơ chế của nó là chuyển hóa năng lượng từ bức xạ mặt trời, nghĩa là phải lắp vào buổi tối, sớm nhất cũng là ngày mai mới dùng được.
Đã vậy thì tạm gác qua một bên.
Cô quay đầu mở túi quần áo, thấy bên trong có hai chiếc áo lông vũ mùa đông, mấy cái áo len cổ cao, ba bộ đồ giữ nhiệt, hai chiếc áo khoác mùa đông, và một túi băng vệ sinh hết hạn lớn.
Thứ này mới đúng là bảo bối!
Nếu sau này có thể ký tên nhận thưởng ra được băng vệ sinh thì càng tốt!
Nghĩ vậy, Giang Miểu quay đầu cất hết đồ vào tủ.
Tốn bao nhiêu công sức mới đóng được cửa tủ.
Những đồ còn lại chẳng còn chỗ mà để, cô càng thêm sốt ruột muốn mở rộng căn nhà sớm hơn.
Khi cô dọn dẹp xong thì trời đã qua trưa. Mới chỉ mấy tiếng không nhìn tới mà hạt giống cải thảo đã phồng thêm một chút, thậm chí có dấu hiệu sắp nảy mầm.
Giang Miểu vội vàng thêm một ít dung dịch thanh tẩy phóng xạ và nước uống vào.
Sau đó lấy mấy quả trứng ra, từ lúc cô nhận được số trứng này mới hai ba ngày, vẫn để ở chỗ mát nên chắc chưa hỏng.
Nghĩ vậy, cô lấy thêm một cái khay, lần lượt đặt trứng lên rồi rưới thêm một lớp dung dịch thanh tẩy phóng xạ.
Dung dịch chỉ đọng một lớp mỏng dưới đáy khay, trứng đặt lên không bị hỏng.
Cô cẩn thận đặt khay vào chỗ mát dưới gầm giường, cách một lúc lại lật trở, mong là có hiệu quả.
Mải loay hoay mấy thứ đó, thời gian trôi lúc nào không hay.
Đợi đến khi trong phòng tối hẳn, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.
Giang Miểu mở cửa thứ hai, nhìn qua lớp cửa sắt ngoài cùng thì thấy Kỷ Tiểu Nghệ, lập tức mở cửa cho hai bà cháu vào nhà.
Khi đèn năng lượng trong phòng bật sáng, hai bà cháu họ Kỷ đồng loạt hít mạnh một hơi: “Trời ạ! Mới có một ngày mà thôi, Miểu Miểu, nhà cháu sắp không còn chỗ đặt chân rồi đấy! Những thứ này từ đâu ra vậy?”
Giang Miểu vừa nghe đã đoán được phía Trương Thành không chia được đồ, vội giải thích: “Cháu rơi xuống cái hố hôm trước, bên trong có đồ, đoàn lính đánh thuê đến khai thác. Tô Nghị nói chỗ này là phần thưởng họ cho cháu. Bà ơi, bà với Tiểu Nghệ đồ ăn còn đủ không ạ? Cháu có củ cải trắng, hai người lấy chút về ăn nhé.”
Bà Kỷ liên tục từ chối: “Cháu mấy ngày nay không thể ra ngoài kiếm đồ, phải giữ lại mà ăn. Bên bà còn đủ ăn mà.”
Kỷ Tiểu Nghệ mỉm cười ngọt ngào, phụ họa gật đầu: “Lúc nãy Trương Thành mang sang một bao củ cải trắng, anh ấy nói đó là phần dành cho em với bà. Nếu mình ăn dè sẻn thì chắc cũng đủ nửa tháng. Với lại mấy ngày nay đi tìm đồ cũng kiếm được kha khá, bà em muốn lên trung tâm giao dịch nội thành đổi điểm, hỏi em có đi cùng không?”
Giang Miểu nghĩ đến tình hình nhà mình, lưỡng lự lắc đầu: “Thôi ạ, để lần sau cháu đi kiếm được chút đồ rồi hẵng đi.”
Hai bà cháu hoàn toàn hiểu được, nhìn vết thương của Giang Miểu, xác định không có vấn đề gì mới rời đi.
Họ vừa đi, Giang Miểu lập tức cầm theo đèn năng lượng và hai cái đèn chiếu ra ngoài ruộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)