Tô Nghị cụp mắt, khẽ thở dài: “Cô ấy cũng chỉ vô tình đào trúng rồi ngã xuống mới phát hiện được thôi, may mà rơi trúng đệm nên không nghiêm trọng. Nhưng bị trầy xước khắp người, mấy ngày tới không ra ngoài đào bới được, chỉ có thể ở nhà nghỉ ngơi.”
Nghe vậy, Triệu Khánh Phong trở nên nghiêm túc hơn: “Ngày mai sau khi về doanh trại, cậu đến tìm tôi, tôi sẽ bảo người chuẩn bị thuốc trị thương với một ít thực phẩm. Mấy hôm này đồ ăn của cô ấy để đội tám lo, nếu còn gì khác cần giúp cứ nói, tôi làm được là làm ngay.”
Nghĩ tới mấy lời than vãn của Giang Miểu hôm trước, Tô Nghị lập tức hỏi: “Có thể đổi sang một căn nhà tạm lớn hơn không? Nơi chúng tôi đang ở thật sự quá nhỏ, cô ấy hình như không quen sống chật hẹp như vậy.”
Triệu Khánh Phong vô thức nhíu mày: “Khu ngoại thành không thuộc quyền quản lý của bên tôi, chúng tôi chủ yếu phụ trách an ninh, bảo vệ người sống sót và tìm kiếm vật tư.”
Tô Nghị vốn đã đoán trước được câu trả lời, còn chưa kịp nói gì thêm thì đã nghe Triệu Khánh Phong nói tiếp: “Nhưng mọi chuyện đều có thể linh hoạt. Tôi không đổi nhà giúp được, nhưng có thể nhờ người quen bên phòng quy hoạch nói một tiếng. Nếu là cải tạo hoặc mở rộng nhà thì vẫn làm được. Sao? Có được không?”
Tô Nghị mừng rỡ ngẩng đầu: “Cảm ơn đội trưởng!”
Triệu Khánh Phong cười: “Cậu nhóc này! Bao nhiêu năm rồi tôi mới thấy cậu vì một người phụ nữ mà vui vẻ thế này. Trông bộ dạng cậu là biết xuân tâm đã động rồi đấy! Hôm nào rảnh rảnh nhớ đưa cô ấy đến cho chúng tôi gặp mặt.”
Tô Nghị theo ông đã hơn mười năm, trong mắt Triệu Khánh Phong thì anh chẳng khác gì con trai.
Tô Nghị trong lòng khẽ chấn động, anh thích Giang Miểu ư? Không thể nào! Hai người mới quen được có hai ngày, chắc chắn là do cô quá yếu nên anh mới bản năng mà quan tâm thôi. Đúng, nhất định là vậy!
Nghĩ thông rồi, anh lại khôi phục vẻ mặt bình thản thường ngày, nói qua loa: “Để sau rồi tính.”
Triệu Khánh Phong cười trêu chọc nhưng cũng không tiếp tục chủ đề.
Chẳng bao lâu sau, các đội viên khác cũng lần lượt có phát hiện, Tô Nghị lập tức quay lại nhóm của mình.
Chỗ họ đào ra toàn những món giá trị: đầu tiên là các loại đặc sản, đồ khô đóng gói kín, tất cả còn nguyên vẹn; sau đó là từng bao gạo, bột mì chất đống, có lẽ nơi này chính là kho của siêu thị.
Cả đội tám của đoàn lính đánh thuê Thương Ưng làm việc suốt đêm, cuối cùng cũng dọn sạch được kho hàng, thu được lượng vật tư nhiều đến mức khiến Triệu Khánh Phong cười không khép được miệng.
Tuy cả bọn đều mệt bở hơi tai, nhưng ai nấy đều hừng hực khí thế.
Tô Nghị đúng hẹn, lúc trời sáng thì quay về khu nhà tạm.
Giang Miểu vừa nghe có tiếng động liền vội ra mở cửa.
Thấy anh mồ hôi nhễ nhại, cô lập tức chạy vào nhà lấy cho anh một chai nước uống không nhãn hiệu.
Tô Nghị không để ý nhiều, đặt bao vải xuống, thuận tay nhận lấy chai nước, tu một hơi dài.
Uống xong, anh mới ngạc nhiên nhìn chai nước: “Hôm nay sao nước lại có vị hơi ngọt?”
Giang Miểu với vẻ mặt mơ hồ: “Có à? Chẳng phải lúc nào nó cũng có vị như thế sao?”
Tô Nghị thấy cô thật sự không biết gì, cũng không nghĩ ngợi nữa, nói: “Đêm qua bọn anh huy động toàn bộ đội tám để dọn sạch khu vực đó, hầu hết vật tư đã được chuyển về. Đây là mấy món lặt vặt anh chọn riêng, xem em có dùng được không. Còn vài bộ quần áo nữa, lát nữa sẽ có người mang qua.”
Bộ đồ trên người Giang Miểu đã rách nát đến mức không thể nhận ra màu gốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)