Giang Miểu suy nghĩ một chút rồi đáp: “Nếu có tìm thấy đồ sinh hoạt thì để lại cho em một ít là được. Mấy cái khác để các anh tự phân phối.”
“Chỉ vậy thôi à?” Tô Nghị nhướn mày, anh còn tưởng cô sẽ muốn lấy thực phẩm như gạo chẳng hạn.
Giang Miểu cười nhẹ: “Vậy là đủ rồi. Dù gì chỗ đó cũng là em tình cờ phát hiện, chứ nói thật thì với sức mình em cũng chỉ kiếm được chút đồ ăn gần đó thôi, chứ phần còn lại cũng không lấy được.”
Tô Nghị nhìn theo tay cô chỉ, thấy đống đồ ăn vặt, ngay lập tức chú ý đến hộp kẹo bị mở nắp, quả nhiên, con gái đều thích đồ ngọt.
Anh cười cười gật đầu: “Anh hiểu rồi. Em nghỉ ngơi đi, lát nữa anh dọn xong khu chăn nuôi cho em. Từ mai em phải tự lo một mình, ổn chứ?”
Giang Miểu giơ tay thề: “Chắc chắn không vấn đề gì!”
Lúc này mặt trời đã lên cao. Bình thường Giang Miểu ăn uống rất tiết kiệm, giờ mới bắt đầu cảm thấy đói. Nhân lúc Tô Nghị còn đang bận dọn dẹp khu chăn nuôi, cô quay vào phòng, mở một gói bánh quy ép, uống thêm nửa chai nước.
Vừa ăn xong nằm xuống nghỉ, không bao lâu đã thiếp đi.
Lúc mở mắt lần nữa, mặt trời đã gần lặn.
Sau khi anh rời đi, Giang Miểu mới bắt đầu dùng thuốc sát trùng xử lý vết thương, sau đó đến khu chăn nuôi.
Khu đó lúc đầu vốn trống trơn, Tô Nghị mất nửa ngày để làm thêm vài vách ngăn, phân chia khu vực rõ ràng, còn lắp mấy cái lồng và giá đỡ, có thể dùng để ấp trứng.
Giờ thì mọi thứ cần thiết cơ bản đã đủ, bước tiếp theo là nghiên cứu cách ươm giống và ấp trứng.
Về phần trồng cây, cô chỉ biết vùi hạt xuống đất, giữ cho đất ẩm, còn lại mù tịt. Còn ấp trứng thì biết đại khái là cần kiểm soát độ ẩm và nhiệt độ, tức là phải làm thiết bị giữ ấm.
Nhưng bây giờ thời tiết nóng đến mức phát sợ, mấy quả trứng kia không biết có bị hỏng không, nếu hỏng thì cô có cố cách mấy cũng vô ích.
Quan trọng hơn là cô không thể làm nổi thiết bị giữ ấm.
Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Miểu quyết định tạm thời bỏ qua việc ấp trứng, dồn hết sức cho chuyện ươm giống.
Giờ hạt giống vẫn khô, cần ngâm nước trước.
Cô lấy cái chậu sắt duy nhất trong nhà, đổ nước uống vào, bắt đầu ngâm hạt giống.
Làm xong việc đơn giản ấy, cô lại rảnh rỗi, nằm trên giường chẳng biết làm gì.
Trong khi đó, Tô Nghị và Trương Thành đã chuẩn bị xong hai đội lính đánh thuê, chính thức bắt đầu khai thác khu vực siêu thị.
Tô Nghị dựa vào chỉ dẫn của Giang Miểu, bắt đầu đào từ vị trí cô đề xuất, chỉ mất một giờ, người trong đội đã lần lượt phát hiện ra nhiều đồ.
Đội của Trương Thành thì bắt đầu đào từ nơi Giang Miểu rơi xuống, tìm được rất nhiều đồ sinh hoạt, do gần khu gia dụng nên còn có cả quần áo, bàn ghế, kim chỉ v.v.
Chỉ riêng việc thu gom đống đồ đó cũng đã quá tải.
Để kịp rút khỏi khu vực trước khi trời sáng, Tô Nghị buộc phải liên lạc với cấp trên là đội trưởng đội 8 của lính đánh thuê Thương Ưng: Triệu Khánh Phong.
Nửa đêm nửa hôm nhận được tin, Triệu Khánh Phong bừng tỉnh, vội thay quần áo, dẫn một nhóm người tới hiện trường.
Thấy hai đội của Tô Nghị và Trương Thành đã thu được cả một đống vật tư, ông cười ha hả, phấn khích: “Tốt lắm, tốt lắm! Tô Nghị, cậu đúng là giỏi! Tình hình thế nào rồi?”
Tô Nghị tiến lại gần ông, lúc này không còn vẻ dễ gần như trước mặt Giang Miểu, thay vào đó là thần sắc nghiêm túc và nghiêm nghị. Anh kể lại từ đầu đến cuối việc Giang Miểu phát hiện ra siêu thị thế nào: “Phía tôi chủ yếu là thực phẩm, còn bên Trương Thành đào được toàn là đồ sinh hoạt.”
Triệu Khánh Phong cười to, vui mừng vỗ vai Tô Nghị: “Sáng nay cái tên khốn Cao Mãnh đó còn huênh hoang khoe với tôi là bọn họ phát hiện ra một nhà máy chế biến bột mì, tôi đang lo năm nay bên mình lại bị họ đè đầu cưỡi cổ. Không ngờ cậu lại mang đến cho tôi bất ngờ lớn thế này, quả nhiên vẫn là cậu đáng tin nhất! À đúng rồi, hồi nãy cậu nói là chỗ siêu thị đó do bạn gái cậu phát hiện à? Cô ấy đâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
