Giang Miểu gật đầu: “Anh tiếp tục đào, em đi tìm thử xem có đồ ăn không.”
“Đừng đi xa.” Tô Nghị dặn dò một câu, rồi lại chúi đầu làm việc.
Đây là lần đầu tiên Giang Miểu đến khu vực này, không cần Tô Nghị nhắc cô cũng chẳng dám đi quá xa, chỉ dám loanh quanh trong phạm vi an toàn, quan sát địa hình.
Nơi này khá giống khu tàn tích họ đến hôm qua, đâu đâu cũng là tường đổ gạch vỡ. Khác biệt duy nhất là những công trình ở đây chưa bị phá hủy hoàn toàn, nhìn qua còn thấy được đây từng là khu trung tâm thương mại.
Nếu là trung tâm thương mại, thì dưới đống đổ nát chắc chắn chôn không ít đồ tốt.
Nhưng người nghĩ giống Giang Miểu thì không ít, khu vực này gần như chỗ nào cũng có người đào bới.
Tuy vậy, ai nấy đều tự tìm chỗ riêng, thấy có người thì tự giác tránh ra, không chen chúc, cũng không tranh giành.
Giang Miểu rất thích kiểu quy củ ngầm này.
Cô vác bao đựng bằng vải lưới, cầm theo cái xẻng mà Tô Nghị đưa cho, tìm một góc vắng bắt đầu đào.
Người xung quanh thấy cô cứ đào bừa, ai nấy đều lắc đầu, làm vậy thì tìm được gì chứ! Quả nhiên vẫn còn quá trẻ.
Tuy nghĩ vậy nhưng chẳng ai nói ra, cứ để mặc Giang Miểu cúi đầu chăm chỉ đào đất.
Chừng nửa tiếng sau, cô đã đào được một cái hố lớn. Ban đầu cô còn định bỏ cuộc, nhưng càng đào sâu lại càng thấy đất trở nên mềm.
Sắc mặt Giang Miểu chợt thay đổi, thầm kêu không ổn, đang định trèo ra khỏi hố thì hố đất đột nhiên sụp xuống.
“Á!”
Tiếng kêu khiến tim Tô Nghị giật thót, anh lập tức chạy về phía phát ra âm thanh.
Lúc chạy đến nơi, Giang Miểu đã rơi xuống trong hố, xung quanh có hai ba người đang nghển cổ nhìn, thấy Tô Nghị tới liền nhanh chóng tản ra, tiếp tục đào tìm.
Tô Nghị sốt ruột nằm rạp bên mép hố, lớn tiếng gọi: “Giang Miểu! Em nghe thấy anh nói không?”
Giang Miểu bị ngã đến choáng váng, ngây người mấy giây mới phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn lên ánh sáng phía trên, vội vàng đáp: “Nghe thấy rồi! Dưới này tối lắm, em không lên được!”
“Em đợi chút, anh dùng dây truyền đèn năng lượng xuống cho em, em soi xung quanh xem tình hình thế nào đã. Đừng lo, anh sẽ kéo em lên.”
Giọng nói của Tô Nghị mang theo sức mạnh khiến người ta an tâm.
Nỗi hoảng sợ trong lòng Giang Miểu vơi đi một nửa, cô cứ thế ngồi yên một chỗ không nhúc nhích, cho đến khi chiếc đèn năng lượng buộc dây rơi xuống tầm tay.
Cô lập tức tháo dây, bật đèn lên, ánh sáng lập tức rọi rõ bốn phía.
Giang Miểu phấn khích ngẩng đầu hét lên với Tô Nghị: “Là một cửa hàng đồ gia dụng! Em ngã trúng nệm, bảo sao không bị gì!”
Ước chừng vị trí hiện tại của cô cách miệng hố khoảng bốn mét, may mà bên dưới là đệm, nếu không thì dù không chết cũng bị thương nặng.
Tính toán rõ ràng, mọi người dần dần tản ra.
Ba người nhà Kỷ Tiểu Nghệ nghe tin Giang Miểu gặp chuyện mới vội vã chạy tới.
Đi cùng họ còn có vợ chồng Chu Lam Thiên.
Vừa đến nơi đã thấy Tô Nghị đang cẩn thận dọn dẹp đất đá quanh miệng hố, họ liền hỏi dồn: “Miểu Miểu thế nào rồi?”
Tô Nghị không ngẩng đầu, nói: “Ngã trúng nệm nên chắc không sao, có thể bị xây xước nhẹ thôi. Trương Thành, cậu lại đây phụ một tay, mở rộng miệng hố, dọn sạch chỗ này, phải tránh việc sập thêm. Những người khác tạm thời tránh ra xa một chút, giảm áp lực lên khu đất này.”
Bà Kỷ lo đến mức không chịu nổi, chủ động kéo Kỷ Tiểu Nghệ rút ra sau.
Trong lúc Tô Nghị và mọi người bận rộn, Giang Miểu cũng không ngồi yên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

