Cất nước xong, Giang Miểu mới rời phòng, cẩn thận khóa cửa lại.
Lúc này Tô Nghị vẫn đang ở dưới ruộng, sau khi làm việc suốt đêm anh liền nằm luôn ở đó nghỉ ngơi, bảo là bên ngoài mát hơn.
Giang Miểu mở cửa sau, nhẹ giọng gọi: “Tô Nghị, mình phải xuất phát rồi.”
Tô Nghị lập tức mở to mắt, bật dậy một cái như cá chép vọt nước, vác túi đồ chuẩn bị sẵn lên vai: “Đi thôi!”
“Anh không ăn chút gì à?” Giang Miểu lấy ra một củ cải trắng.
Tô Nghị tự nhiên nhận lấy: “Cảm ơn.”
Chỉ thấy anh ba miếng là đã ăn xong một củ cải trắng, ăn xong mà trông như chưa ăn gì.
Giang Miểu vội quay vào nhà lấy thêm cho anh một củ nữa.
Lần này Tô Nghị rõ ràng hơi bất ngờ: “Em không sợ anh ăn sạch đồ ăn của em à?”
Giang Miểu thật thà lắc đầu: “Mấy thứ này vốn là do anh mang về, anh có ăn hết cũng chẳng sao. Em có thể tự tích trữ đồ ăn nuôi sống mình mà.”
Tô Nghị khẽ cười. Nếu là người khác nói thế thì anh đã nghi ngờ rồi, nhưng hôm qua anh đã tận mắt chứng kiến bản lĩnh của Giang Miểu, biết cô thực sự có thể tự lo được, chứ không phải nói cho có lệ.
Anh nhận lấy củ cải trong tay cô, ăn xong mới chậm rãi nói: “Anh thường chỉ ăn sáng và tối, giữa ngày ít khi ăn, trừ khi tiêu hao thể lực quá mức.”
Giang Miểu gật đầu tỏ ý đã hiểu: “Vậy anh có muốn ăn thêm một củ nữa không?”
Lần này thì Tô Nghị thật sự không nhịn được nữa, quay đầu nhìn cô gái nhỏ chỉ cao đến ngực anh một cách nghiêm túc: “Thực phẩm rất quý giá. Dù anh là lính đánh thuê, nhu cầu ăn uống cao hơn người bình thường, nhưng một bữa ăn hai củ cải trắng là đã nhiều rồi.”
Một bữa hai củ, một ngày là bốn củ, trong khi người khác thường chỉ ăn một hoặc hai củ cả ngày.
Giang Miểu liếc nhìn thể hình của Tô Nghị, không hiểu nổi anh ăn toàn củ cải mà có thể giữ vóc dáng khỏe mạnh như thế.
Hai người vừa bước ra khỏi khu nhà kính thì gặp nhóm Chu Lam Thiên cũng đang chuẩn bị ra ngoài đào bới.
Tô Nghị chủ động tới bắt chuyện, nói chuyện một lúc liền khéo léo để Giang Miểu nhập vào nhóm của Chu Lam Thiên.
Đi được nửa đường, hai người lại gặp ba người nhà Kỷ Tiểu Nghệ. Giang Miểu vội kéo họ lại nhập nhóm, cả đoàn đi càng đông càng tốt.
Cùng lúc đó, từ sáng sớm Trần Kiến Nghiệp đã triệu tập các thành viên của đội 672, nghiêm lệnh cấm mọi người dẫn theo Giang Miểu và ba người nhà họ Kỷ đi đào bới, công khai gạt ba người họ ra ngoài.
Gã nghĩ đơn giản: Ép Giang Miểu và nhà họ Kỷ phải tự nguyện cúi đầu nhận lỗi, giao nộp những thứ tìm được.
Ai ngờ đợi cả buổi không thấy Giang Miểu đâu, ngược lại lại thấy cô xuất hiện trong đội của nhóm khác, mà bên cạnh còn có thêm một Tô Nghị.
Vốn dĩ chỉ có Trương Thành thôi là gã đã không đối phó nổi, giờ lại thêm một Tô Nghị trông còn lợi hại hơn Trương Thành, Trần Kiến Nghiệp lập tức bỏ luôn ý định gây chuyện, cúi đầu lủi đi thật xa.
“Đừng cảm ơn, lại đây giúp một tay.” Tô Nghị vừa nói vừa cúi đầu lau sạch cánh cửa sắt vừa đào được.
Đó là một cánh cửa chống trộm bằng hợp kim nhôm, bị đè dưới đống tường đổ sập. Trừ phần khớp nối bị hỏng, còn lại vẫn nguyên vẹn. Quan trọng nhất là cánh cửa có lưới thép không gỉ, có thể nhìn thấy bên ngoài qua lưới.
Giang Miểu cùng anh khiêng cửa ra ngoài.
Tô Nghị tiếp tục đào: “Bên dưới chắc còn một cái nữa, tìm thêm một cánh đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

