Lý Điềm Nhi yên lặng ngồi trên khúc gỗ, ngước nhìn bầu trời sao bao la vô tận ở phía xa, trong đầu bắt đầu suy tính nhanh chóng.
Hiện giờ không có vốn, tự mình kinh doanh là không thể. Hơn nữa thời buổi bây giờ cũng không cho phép làm kinh doanh cá thể.
Vậy thì chơi trò tay không bắt sói?
Ừm, cái này rất hay...
Không đúng, khoan đã, có phải mình đã bỏ sót điều gì đó không?
Người đàn ông này không có tiền, vậy còn nguyên chủ thì sao? Nguyên chủ là người thế nào?
Không phải nói nguyên chủ đến từ thành phố sao? Vậy liệu có giấu tiền riêng không? Hoặc là gia đình của nguyên chủ có phải là nhà giàu trong thành phố không?
Chuyện này phải tìm thời gian làm rõ mới được.
A Thành liên tục thêm củi vào dưới con thỏ rừng, nhìn cô vợ nhỏ của mình lúc thì cười, lúc thì cau mày, hỏi cũng không được mà không hỏi cũng không xong.
Anh nhích lại gần vài bước, đắn đo lời lẽ rồi mới nói: "Điềm Nhi, em sao vậy? Có phải trong người không khỏe ở đâu không? Em vào nhà trước đi. Bên ngoài gió lớn. Đợi thịt chín, anh mang vào cho."
A Thành sắp lo chết rồi, cô vợ nhỏ của anh lúc nào cũng không chịu ngồi yên trong nhà, lơ là một chút là lại chạy ra ngoài. Trước đây anh từng nghe các cụ già trong làng nói, ở cữ tuyệt đối không được để bị lạnh.
Lý Điềm Nhi quay đầu đối diện với mắt A Thành, đôi mắt của người đàn ông này thật đẹp. Vẻ sáng ngời cương nghị, vừa nhìn đã khiến người ta bất giác muốn tin tưởng anh.
A Thành bị Lý Điềm Nhi nhìn đến mức hơi ngượng ngùng, tiện tay nhặt một cành cây bắt đầu vẽ bậy trên mặt đất. Anh cũng không hiểu sao, trước đây có bao nhiêu cô vợ nhỏ, cô gái trong làng cứ có việc hay không có việc lại thích tìm anh nói chuyện, anh chưa bao giờ thấy ngượng ngùng cả.
Chỉ khi đối mặt với cô vợ nhỏ của mình, anh mới cảm thấy ngại ngùng. Theo lý mà nói, vợ của mình thì có gì mà phải ngại ngùng chứ, thế nhưng mỗi lần cô vợ nhỏ nhìn anh, anh đều cảm thấy mặt mình hơi nóng lên.
Lý Điềm Nhi nhìn dáng vẻ người đàn ông cao to này hễ tí là lại ngại ngùng thì không nhịn được mà bật cười, người đàn ông như vậy mà ở thế kỷ hai mươi mốt thì tuyệt chủng rồi còn gì.
"A Thành, anh kể cho em nghe chuyện trước kia của em đi? Càng chi tiết càng tốt nhé!"
A Thành ngẩng đầu lên, trong mắt toàn là dấu hỏi chấm.
"Anh đừng nhìn em như vậy, không phải em đã nói là lúc sinh con dùng sức quá độ sao. Sau đó đầu óc có chút hỗn loạn. Chẳng hiểu sao lại không nhớ được nhiều thứ nữa."
Lý Điềm Nhi mở miệng nói dối mà như thật.
"Điềm Nhi, vất vả cho em rồi. Em là nữ sinh từ thành phố đến. Anh nghe những học sinh khác cùng đến với em kể, bố mẹ em đều là người giàu có trong thành phố. Điềm Nhi, thật sự đã để em phải chịu thiệt thòi rồi, trước đây chắc chắn em không cần phải ở trong căn nhà như thế này. Em yên tâm, anh nhất định sẽ để em được ở nhà lớn, sống một cuộc sống tốt đẹp."
A Thành nói có chút kích động, cành cây nhỏ trong tay "rắc" một tiếng gãy đôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
