A Thành đang thu dọn đồ đạc, khó hiểu nhìn cô vợ nhỏ của anh, núi này trước giờ có phải của ai đâu. Vẫn luôn là tài sản chung của mọi người.
Nhìn dáng vẻ này của A Thành, Lý Điềm Nhi cố gắng nhớ lại lịch sử đã học ở cấp ba, năm một nghìn chín trăm bảy mươi bảy, khắp nơi đều là cơ hội kinh doanh. Chính sách kia vẫn chưa bắt đầu. Xem ra ngọn núi này vẫn thuộc về mọi người.
Nhưng chẳng bao lâu nữa chính sách tốt đẹp kia chắc chắn sẽ được ban hành, nhân mấy năm này cố gắng tích góp một khoản tiền, sau đó làm một phen lớn.
"Thôn Trình gia của anh thuộc tỉnh nào vậy? Có gần biển không?" Lý Điềm Nhi hỏi tiếp.
A Thành vừa vặt lông thỏ rừng vừa nói: "Là vùng ven biển, từ căn nhà gỗ này của chúng ta trèo qua một ngọn núi là có thể thấy biển. Nơi này là vùng ven biển."
Vừa nghe thấy vùng ven biển, đôi mắt Lý Điềm Nhi liền sáng rực như sao trời. Giống như nhìn thấy một đống tiền lớn đang bay lượn trước mặt, nhiều tiền đến mức dường như chỉ cần cô đưa tay ra là có thể tóm được.
Tốt quá rồi. Thật sự là quá tốt rồi, Lý Điềm Nhi cười đến cong cả mày mắt.
A Thành không hiểu tại sao cô vợ nhỏ của anh nghe nói là vùng ven biển lại vui như vậy. Trước đây lúc nào cũng chê nơi này nghèo, nghèo đến mức không có gì cả. Sao bây giờ lại thay đổi lớn như vậy?
Vùng ven biển, nhiều biển, ít đất, trồng trọt cũng khó khăn. Lương thực lúc nào cũng không đủ, vì vậy người bình thường đều không thích vùng ven biển.
Lẽ nào thật sự bị ngã hỏng đầu rồi? Nghĩ vậy, trong mắt A Thành liền tràn đầy vẻ lo lắng.
"Anh cứ làm thỏ cho tốt đi."
Lý Điềm Nhi nói xong liền vui vẻ bỏ đi.
Tuyệt vời, một nghìn chín trăm bảy mươi bảy.
Tuyệt vời, vùng ven biển.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa như vậy, hoàn toàn là mang tiền đến cho cô mà.
Trong điều kiện tuyệt vời như thế này, nếu còn không kiếm được chút tiền thì chuyến xuyên không này của cô thật sự không đáng.
Phải làm ra chuyện gì đó kinh thiên động địa mới không uổng chuyến đi này.
A Thành làm thịt thỏ rất thành thạo, con dao trông không mấy sắc bén trong tay anh vừa lướt một đường, cả tấm da thỏ đã bị lột ra.
Anh nhanh chóng lấy cành cây đã vót sẵn xiên qua con thỏ rồi đặt lên lửa chuẩn bị nướng.
Lý Điềm Nhi vừa ra khỏi nhà gỗ đã nhìn thấy con thỏ rừng trên lửa, liền cau mày đi tới: "Hôm nay anh không mua nồi à?"
A Thành vỗ đầu, đứng dậy: "Anh quên mất. Hay là thế này, ngày mai anh lại xuống núi mua."
Đều tại Trương Quế Hoa lắm mồm kia, vốn dĩ anh nghĩ cái nồi không dễ mang, định lúc về mới mua. Ai ngờ lại gặp phải Trương Quế Hoa.
Ánh mắt Lý Điềm Nhi lướt qua những tấm da thỏ bên cạnh: "Cũng được, những tấm da thỏ đó anh định mang đi bán à? Một tấm da thỏ như vậy bán được bao nhiêu tiền?"
"Da thỏ này nhỏ, một tấm chỉ được một xu, nhưng con chim kia có thể bán được hai xu một con. Em yên tâm, anh có sức, anh nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền, để em được sống sung sướng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
