Không được thôn coi trọng, việc thì nhiều mà điểm công thì ít. Dù sao cũng là đội mới khai hoang, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu. Nếu trong nhà không có mấy lao động khỏe mạnh, thì làm quần quật cả năm trời cũng khó mà có một bữa no.
Nhà bà lại còn khổ hơn. Cả năm trời, lúc chia gạo xuống, mỗi người còn chẳng ăn được một miếng.
Ngoài khoai tây và đậu ra, đồ ăn thường ngày chỉ có rau dại trộn lẫn vào. Phần lớn thời gian chỉ có thể uống canh rau dại để lấp đầy bụng.
Cứ kéo dài mãi như thế, đến người lớn cũng chịu không nổi chứ đừng nói là trẻ con.
Bây giờ, bốn đứa con nhà bà đều là trẻ đầu to. Con gái mười sáu tuổi, không chỉ thấp bé, mà nhìn tổng thể còn giống mấy đứa mới mười hai mười ba tuổi của nhà khá giả. Nếu không phải có mái tóc dài, e rằng người ta còn tưởng là con trai lớn.
Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu vì sao vừa rồi bà không trực tiếp từ chối việc thím kia đến đặt vấn đề.
Gia cảnh quá kém, quá kém.
Nếu gả con gái đi, nhất định sẽ có cuộc sống tốt hơn ở nhà.
Huống chi nhà họ Ngô còn là gia đình tốt như vậy.
Chồng bà thì một tháng chưa chắc đã về nhà được một lần. Cho dù có về, ông cũng chỉ đi ngang qua cửa mà không bước vào.
Sau khi bị thương phải xuất ngũ, nhà nước sắp xếp cho ông một công việc trông coi mỏ than. Mỏ nằm trên núi than cách nhà bốn, năm chục dặm. Tiền lương mỗi tháng được mười sáu đồng năm hào. Trong thời buổi mà một cân thịt chỉ có giá bốn năm hào, mức lương hơn mười đồng như vậy là không hề thấp.
Ông xuất ngũ trở về đã sáu năm, nhưng trong nhà chưa từng nhìn thấy một xu tiền nào của ông. Mỗi lần đến ngày phát lương, ông đều bị ông nội cô gọi sang nhà ăn uống no say.
Đợi đến khi ông giao nộp hết toàn bộ tiền trong người, mấy người chú mới để ông về.
Vừa đưa về, bọn họ còn mang vẻ mặt chán ghét, miệng không ngừng mắng mẹ cô: “Chị dâu cũng thật là! Anh cả vất vả như vậy, chị làm vợ mà chẳng biết thương chồng. Không nói chuyện khác, riêng đống quần áo này, chị cũng nên giặt cho sạch chứ. Chị nhìn đi, quần áo tôi bị anh cả quẹt vào bẩn hết rồi đây.”
“Đúng vậy. Ăn uống thì không trông cậy vào chị, nhưng thân là vợ, ít nhất cũng phải giữ gìn sạch sẽ. Anh cả ra ngoài thế này chẳng phải làm mất mặt nhà chị sao.”
Bọn họ còn không bước vào cửa, chỉ nhổ ra những lời khó nghe ấy, rồi phủi mông bỏ đi.
Còn bố cô thì say đến bất tỉnh nhân sự, lại được chính vợ con mình đỡ vào nhà nghỉ ngơi.
Sáu năm. Tròn trịa sáu năm.
Họ sớm đã quen với sự vô liêm sỉ của nhà họ Bạch.
Đúng là đã có mẹ kế thì cũng có cha dượng.
Haha, hễ có tiền thì miệng đầy “anh cả thế này, anh cả thế kia” chứ ngày thường hễ gặp là bảo nhà cô tránh xa họ một chút, đừng làm họ mất mặt.
Dĩ nhiên, những lời này là do mấy đứa con trai của vợ kế ông lão Bạch nói ra. Còn mấy người cùng mẹ sinh ra với bố cô thì vẫn coi như không tệ, chỉ tiếc là số khổ, gặp phải người bố như vậy, ngày tháng của ai cũng gian nan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
