Thân thể sớm đã bị vắt kiệt, đến trung niên lại mất con, để lại một đứa cháu trai còn mắc chứng thiếu máu hiếm gặp. Bán nhà bán đất mới cứu được cháu, nhưng bản thân bà cũng chỉ còn nửa cái mạng.
Về sau, chỉ vì bà muốn cho cháu có một mái nhà che mưa che nắng, lại bị ba người con rể oán hận.
“Mẹ.” Bạch Tĩnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
“Mẹ... mẹ... mẹ...”
Miệng cô gọi mẹ không ngừng, cơ thể siết chặt lấy người mẹ bạc mệnh của mình.
Phùng Ni bước vào theo sau đó, nhìn Bạch Tĩnh đang khóc lóc liền nói một câu: “Đứa nhỏ này bị bóng đè rồi hay sao vậy?”
Nhìn hai mẹ con trên giường, bà ta bĩu môi nói thêm câu nữa.
Phùng Ni chính là bà mối vừa nãy ở ngoài muốn mai mối cho Bạch Tĩnh. Bà ta cũng là người trong thôn Bạch Gia, gả cho một nhà họ Bạch, chỉ là khác nhánh.
La Xuân Hoa quay đầu liếc Phùng Ni một cái, thấy bà ta còn chưa cởi giày đã bước vào phòng, trong lòng liền thấy không vui.
Nếu không phải sợ bà chết, thì năm đó lúc bà băng huyết ngã giữa ruộng, e rằng cũng chẳng có ai thèm quản. Mỗi lần nghĩ đến những chuyện ấy, lòng bà lại lạnh ngắt.
Bạch Tĩnh vẫn còn đắm chìm trong niềm xúc động được gặp lại mẹ thì bị giọng nói của mẹ kéo về hiện thực.
“Thím Phùng.”
Bạch Tĩnh quay đầu lại, nhìn người đứng cách đó không xa, ánh mắt như tẩm độc, nhìn chằm chằm bà ta.
“Đồ chó má, bà còn dám đến nhà tôi. Xem tôi đánh chết bà không.” Không biết nghĩ tới chuyện gì, cô làm bộ muốn xuống giường đánh người.
La Xuân Hoa sao có thể để con gái ra tay. Con cháu đánh trưởng bối, dù thế nào cũng không có lý.
“Thím à, thím về trước đi. Tiểu Tĩnh còn mê man, đừng để nó dọa thím.”
Thôn Bạch Gia rất hẻo lánh. Tuy đã bước sang thời đại mới, nhưng nhìn chung thì vẫn còn lưu lại không ít tư tưởng cũ của tổ tiên.
Ánh mắt vừa rồi của Bạch Tĩnh cũng khiến Phùng Ni sợ hãi. Ánh nhìn của con nhóc ấy giống như muốn xé xác bà ta vậy.
“Được, được, vậy tôi về trước.”
Bà ta nuốt nước bọt, nói một câu đầy khó khăn.
Nói xong liền nhanh chóng chạy ra ngoài.
La Xuân Hoa không để ý tới bà ta nữa, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng con gái: “Con ngoan của mẹ, không sợ, không sợ. Mẹ ở đây, mẹ ở đây.”
Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, Bạch Tĩnh cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
“Mẹ, huhu, mẹ, con nhớ mẹ lắm.”
Tuy nhà cô có bốn chị em, nhưng người ta vẫn nói, có bố có mẹ mới gọi là nhà. Từ sau khi bố mẹ qua đời, ba chị em còn sống cũng vì đủ thứ chuyện mà không còn thân thiết nữa.
Cô chưa từng trách ai, chỉ cảm thán rằng mình đã không còn nhà.
Nếu không phải về sau con cái hiếu thuận, cô đã sớm không chống đỡ nổi mà đi tìm bố mẹ rồi.
“Mẹ ở đây, mẹ vẫn luôn ở đây. Không sợ, không sợ, mẹ ở bên con.” La Xuân Hoa không biết con gái rốt cuộc bị làm sao, chỉ cho rằng cô gặp ác mộng nên sợ hãi.
Một lúc lâu sau, Bạch Tĩnh dần dần ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
