Đúng vậy, học trò ở cái nơi thiếu thốn này ngoài những giờ học ít ỏi trên lớp ra thì căn bản làm gì có cơ hội được tiếp xúc nhiều với dàn máy tính hiện đại cơ chứ, nếu không phải là kiểu mèo mù vớ phải cá rán thì còn có thể giải thích bằng cái gì được nữa?
Đến khi thầy Mạc tự thuyết phục bản thân và nghĩ thông suốt hết thảy mọi chuyện thì bóng dáng của Tần Minh Châu đã khuất dạng từ lâu rồi.
Còn đến đầu thập niên 90, các trường trung học trọng điểm đã được yêu cầu bắt buộc phải đưa môn tin học vào chương trình giảng dạy chính khóa.
Thầy hiệu trưởng liền muốn dựa vào chỉ thị này, thông qua cuộc thi gõ chữ do trường tổ chức để thể hiện năng lực và ghi điểm với cấp trên.
Nhằm phô diễn với các cấp lãnh đạo về chất lượng dạy học bắt kịp xu thế thời đại của ngôi trường, từ đó tranh thủ danh hiệu trường trung học trọng điểm kiểu mẫu.
Bởi vậy, thầy hiệu trưởng không tiếc chi ra khoản tiền lớn để mời thầy Mạc về, lại còn vô cùng tin tưởng vào năng lực của thầy ấy.
Nếu cô đã không thể nhờ thầy Tống Chí cầu xin giúp, vậy thì chỉ còn cách dựa vào cuộc thi này để tự giành lấy cho mình một con đường sống, khiến cho thầy hiệu trưởng phải tận mắt nhìn thấy tài năng thực sự của cô.
Nếu cô nhớ không lầm, ở kiếp trước Diệp Hữu Vi cũng tham gia cuộc thi này. Vào ngày thi đấu, thầy hiệu trưởng đã mời không ít thầy cô từ các trường bạn và cả các vị lãnh đạo của Phòng Giáo dục đến dự khán.
Nhờ hào quang nam chính phù trợ, Diệp Hữu Vi đã đoạt giải nhất, được thầy hiệu trưởng cùng mọi người hết lời khen ngợi, làm rạng danh cả mặt mũi của thầy hiệu trưởng.
Trên đường trở về lớp học, Tần Minh Châu hoàn toàn không hề lo lắng chuyện mình không thắng nổi. Trái lại, cô còn muốn thắng một cách thật vẻ vang và ngoạn mục, có như vậy mới khiến thầy hiệu trưởng chịu cho cô thêm một cơ hội.
Thế nhưng vừa đi xuống chiếu nghỉ cầu thang, cô đã chạm mặt mấy người rõ ràng là vẫn luôn đứng chực sẵn ở đó từ trước.
Cậu mập Triệu Đại Hải giơ tay chỉ thẳng vào cô, cười ngặt nghẽo đến mức gần như không thở nổi.
Diệp Hữu Vi đang đứng ở tầng ba của tòa nhà khoa học chẳng biết đang đợi ai, dường như cũng hiểu Triệu Đại Hải đang cười nhạo điều gì nên càng lười liếc nhìn cô lấy một cái.
Tần Minh Châu chỉ liếc nhìn bọn họ một cái rồi coi như không thấy ai, bước chân chẳng hề dừng lại chút nào, thong thả lướt qua mặt họ. Trong đầu cô lúc này chỉ đang nghĩ không biết tối nay về nhà bà ngoại sẽ nấu món gì ngon đây?
Từ phía sau, Triệu Đại Hải cất tiếng gọi với theo cô: "Không phải là cậu đi đăng ký đấy chứ? Không thể nào đâu nhỉ!"
Rõ ràng bọn họ đã nhìn thấy cô đi lên lầu, mà trên lầu chỉ có phòng máy tính, hiển nhiên cũng thừa biết cô bước lên đó chỉ có thể là để nộp đơn đăng ký tham gia thi.
Tần Minh Châu học tập thì đỉnh thật đấy, nhưng máy tính thì chắc chắn chẳng ra sao rồi. Cô mà đi đăng ký, mọi người chỉ có thể đoán chắc chắn lại là vì Diệp Hữu Vi.
Dứt lời của cậu ta, mấy nam sinh đứng xung quanh đều đồng loạt nhìn về phía Tần Minh Châu, ngay sau đó phá lên cười ha hả.
Tần Minh Châu bỗng nhiên dừng bước. Cơn gió lạnh khẽ thổi qua bờ vai cô, cô từ từ xoay mặt lại.
Trên gương mặt ấy lại phảng phất nét khác biệt, không còn vẻ thiếu kiên nhẫn hay cao ngạo như trước kia, mà hơi mang chút điềm tĩnh từ trên cao nhìn xuống bọn họ.
Tiếng cười của Vương Tiểu Minh đột ngột im bặt, chỉ còn lại Triệu Đại Hải - kẻ chẳng hề để ý thấy biến chuyển của cô - vẫn cứ không biết sống chết mà cười cợt.
Tác giả có chuyện muốn nói:
[Vở kịch nhỏ]
A: Nghe nói gì chưa? Cậu thiếu niên được mệnh danh là thiên tài giới toán học đã về nước rồi đấy!
B: Tôi cũng nghe nói rồi, hơn nữa còn từ bỏ quốc tịch Kiên Quốc để nhập tịch Hoa Quốc, chỉ là không biết cậu ấy sẽ vào học ở trường nào thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)