Đêm cuối thu.
Mưa lạnh như kim.
Từng giọt nước men theo mái ngói Phượng Nghi cung, rơi xuống bậc đá xanh trước điện, vang lên những tiếng tí tách đều đặn.
Trong đại điện, chỉ còn lại một ngọn nến leo lét.
Thẩm Chi Ca ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế phượng vốn thuộc về Hoàng hậu.
Bộ phượng bào đỏ thẫm đã sớm nhuốm máu.
Máu không phải của người khác.
Là của chính nàng.
Bên ngoài điện, tiếng giày quan binh dẫm lên nền đá vọng vào từng hồi.
Cửa điện bật mở.
Người đàn ông mặc long bào màu đen chậm rãi bước vào.
Dung mạo vẫn như năm nào.
Ôn hòa.
Đoan chính.
Chỉ là ánh mắt ấy... đã không còn chút dịu dàng.
Là người nàng từng yêu nhất.
Cũng là người sẽ lấy mạng nàng.
"Hoàng hậu."
Giọng hắn bình tĩnh.
"Đã đến lúc."
Thẩm Chi Ca khẽ cười.
"Cuối cùng... cũng không cần diễn nữa sao?"
Hoàng đế nhìn nàng thật lâu.
"Chi Ca, nếu nàng ngoan ngoãn giao danh sách đó ra, trẫm sẽ giữ lại toàn thây cho Thẩm gia."
Nghe đến hai chữ **Thẩm gia**, bàn tay nàng khẽ siết lại.
"... Thẩm gia?"
Nàng bật cười.
Tiếng cười khàn đặc.
"Cha ta đã chết."
"Mẹ ta tự vẫn."
"Đệ đệ ta bị chém đầu giữa chợ."
"Cả ba trăm mười bảy người trong Thẩm phủ đều bị xử trảm."
"Ngươi còn muốn dùng Thẩm gia uy hiếp ta?"
Nụ cười trên môi Hoàng đế nhạt dần.
"Đó là lựa chọn của họ."
"Là lựa chọn..."
Thẩm Chi Ca lẩm bẩm.
Đột nhiên nàng đứng bật dậy.
Chiếc ghế phượng đổ xuống nền đá.
Ầm!
Nàng từng bước đi về phía người đàn ông trước mặt.
"Ngươi còn nhớ năm mười sáu tuổi không?"
"Khi ngươi bị thích khách truy sát ngoài thành."
"Là ai cứu?"
"Năm mười tám tuổi."
"Ngươi bị vu oan cấu kết ngoại bang."
"Là ai thức trắng ba đêm tìm chứng cứ?"
"Năm hai mươi tuổi."
"Ngươi tranh ngôi Thái tử."
"Là ai bán hết của hồi môn để nuôi quân?"
Mỗi một câu.
Nàng tiến thêm một bước.
Hoàng đế lại lùi một bước.
Cho đến khi lưng hắn chạm vào cánh cửa điện.
Thẩm Chi Ca nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ta giúp ngươi lên ngôi."
"Đổi lại..."
"Ngươi giết sạch cả nhà ta."
Hoàng đế im lặng.
Một lúc sau.
Hắn chỉ khẽ nói.
"Chi Ca."
"Người làm đại sự."
"Không nên có nhược điểm."
Ánh mắt nàng vụt lạnh.
"... Vậy nên."
"Thẩm gia chính là nhược điểm của ngươi."
Hắn không trả lời.
Sự im lặng ấy...
Đã là đáp án.
Ngay lúc ấy.
Một thái giám nâng khay vàng bước tới.
Trên khay.
Là một chén rượu màu đỏ sẫm.
Rượu độc.
Thái giám cúi đầu.
"Hoàng hậu nương nương."
"Xin lên đường."
...
Thẩm Chi Ca nhìn chén rượu rất lâu.
Rồi bỗng bật cười.
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
Đến mức cả đám thị vệ bên ngoài đều lạnh sống lưng.
Nàng nâng chén.
Không uống ngay.
Mà hỏi một câu cuối cùng.
"Người tố cáo cha ta."
"Là ai?"
Hoàng đế đáp rất nhanh.
"Không quan trọng."
"Vậy..."
"Người giết mẹ ta?"
Hoàng đế quay người.
Không trả lời.
Ngay khi hắn bước tới cửa.
Một giọng nói già nua vang lên phía sau.
"Là ta."
Người nói.
Lại chính là Tổng quản nội đình đã hầu hạ Thẩm Chi Ca suốt mười năm.
Ông lão ngẩng đầu.
Khuôn mặt vốn hiền lành lúc này hiện lên nụ cười quỷ dị.
"Hoàng hậu."
"Đừng trách bệ hạ."
"Muốn trách..."
"Thì trách phụ thân người đã biết quá nhiều."
Đồng tử Thẩm Chi Ca co rút.
Biết quá nhiều?
Cha nàng...
Đã biết điều gì?
Chưa kịp hỏi.
Ông lão đã rút thanh đoản kiếm từ trong tay áo.
Phập!
Mũi kiếm xuyên thẳng vào ngực nàng.
Máu bắn lên nền đá.
Chén rượu rơi xuống.
Choang!
Hoàng đế dừng bước.
Nhưng không quay đầu.
Ông lão quỳ xuống.
"Bệ hạ."
"Xong rồi."
Hoàng đế chỉ nhàn nhạt nói.
"Thiêu luôn Phượng Nghi cung."
"Không để lại bất cứ dấu vết nào."
Cánh cửa điện khép lại.
Bên ngoài.
Mưa càng lúc càng lớn.
---
Thẩm Chi Ca nằm giữa vũng máu.
Ý thức dần tan biến.
Nàng ngước nhìn bức tượng phượng hoàng trên mái điện.
Khóe môi khẽ nhếch.
"Ông trời..."
"Nếu còn cho ta một cơ hội..."
"Lần sau."
"Ta sẽ không yêu bất cứ ai nữa."
"Ta chỉ..."
"... giết."
Một tia sét xé toạc bầu trời.
Ánh sáng trắng chói lòa nuốt chửng cả Phượng Nghi cung.
...
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi nhắm mắt, nàng mơ hồ nhìn thấy một bóng người áo đen đứng trên mái điện giữa màn mưa.
Hắn đeo mặt nạ bạc.
Thanh trường kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu.
Khoảng cách quá xa.
Nàng không nhìn rõ gương mặt.
Chỉ nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.
"... Ta đến muộn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)