"Tôi, ba tôi vừa mới điện tới, tôi cũng đi trước, Tiêu Mẫn, cậu chờ tôi với." Một nữ sinh khác cũng vội vã chạy ra ngoài.
"Tiêu Mẫn, Tăng Ngọc Như, hai người cũng thật hèn nhát. Bây giờ tụi mày chạy, lần sau tao sẽ không mang theo hai đứa mày đi nữa." Trương Ngọc Tuệ tức giận cảnh cáo.
Nhưng những lời này của cô ta không có tác dụng với Tiêu Mẫn và Tăng Ngọc Như đang vô cùng sợ hãi, ngược lại trấn áp được mấy nữ sinh đang muốn rời đi.
"Chị Tuệ, đừng để ý đến hai người kia, trước tiên cho tôi mượn một con dao nhỏ, phải nhanh chóng giải quyết cô ta."
Ngô Văn Vân nhếch miệng âm lãnh hướng về phía Trì Thư Nhan cười nói: "Mày được đấy, tao còn tưởng mày là quả hồng mềm, không nghĩ tới còn có chút bản lĩnh dọa người. Mày có nhiều mặt như vậy, tao sẽ rạch vài nhát trên mặt mày."
"Vẽ một con rùa nhỏ đi." Tiêu Nhạc Dung ở một bên cười nói.
"Ha ha, cái này vui nha, lại vẽ thêm một con chim nữa." Lâm Thần Thần cười đưa ra chủ ý.
"Được rồi, trước tiên vẽ cho mày một con rùa đen." Ngô Văn Vân cũng cười rộ lên, ngay khi lưỡi dao của cô ta muốn rạch lên gò má của Trì Thư Nhan, tất cả ánh đèn đột nhiên vụt tắt.
"Lạ thật, sao điện thoại lại hết pin."
"Đúng vậy, điện thoại của tôi cũng không mở được."
"Các cậu có cảm thấy lạnh hay không?"
Một nữ sinh ôm hai tay mình, cảm giác có người đang kéo quần áo của mình, có chút thiếu kiên nhẫn, nói: "Đừng kéo quần áo của tôi."
Cô ta nhấn nút bật nguồn, màn hình điện thoại đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng, cô ta mừng rỡ nói: "Ôi, điện thoại di động của tôi khởi động được rồi."
Cảm giác vẫn có người kéo quần áo, hơn nữa còn có chút dinh dính nhơm nhớp, giống như mồ hôi đổ ra lòng bàn tay vậy.
Đã nói mà không nghe, lần này, cô ta trực tiếp cầm điện thoại di động xoay người, tức giận nói: "Cậu bị bệnh thần kinh à, sao cứ kéo tôi…"
Hai chữ ‘quần áo’ còn chưa nói ra, cô ta vừa cúi đầu liền nhìn thấy 'người' luôn kéo quần áo của mình đang phủ phục trên mặt đất, khuôn mặt dữ tợn ngẩng lên nhìn chăm chú. 'A' một tiếng, cô ta gào lên thảm thiết: "Quỷ, quỷ!"
Điện thoại di động của cô ta rơi xuống sàn nhà, ánh sáng yếu ớt giúp mọi người nhìn rõ phần của nhà vệ sinh.
Cho nên lần này tất cả nữ sinh đều nhìn thấy là một ‘cô gái’ đang bò lổm ngổm trên mặt đất, toàn thân mặc váy trắng, tóc xõa dài, cả người như vừa ngâm mình trong nước nên cả thân hình không ngừng nhỏ nước tí tách.
Khi cô ta chuẩn bị lao tới, bóng dáng của cô gái thơm ngon trước mặt đột nhiên biến mất.
Trì Thư Nhan nhìn con quỷ quay đầu nhìn cô mỉm cười vô cùng quỷ dị, vẻ mặt cũng không thay đổi, cô bình tĩnh lấy ra một lá bùa ẩn thân dán lên người.
Quả nhiên vừa dán bùa lên, nữ quỷ kia liền nhìn quanh bốn phía cũng không thấy cô gái thơm ngon khiến cô ta chảy nước miếng kia đâu.
Nữ quỷ không còn cách nào khác, đành quay đầu về phía nhóm nữ sinh đang gào khóc kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
