Một vài nữ sinh nhút nhát hét lên.
"Hét cái gì, trời đã tối rồi, mau lên, tao còn phải về nhà ăn cơm." Ngô Văn Vân mở đèn pin điện thoại, nói với vẻ sốt ruột.
Sau khi Ngô Văn Vân bật đèn, mấy nữ sinh khác cũng nhanh chóng mở đèn pin điện thoại, chiếu sáng nhà vệ sinh.
Ánh sáng mỏng manh xua tan bóng tối đáng sợ, không biết có phải ảo giác không mà họ vẫn cảm thấy lạnh gáy, gió lùa vào làm cổ loạnh toát.
"Nhà vệ sinh này sao lại âm u đáng sợ như vậy?"
Một nữ sinh hoảng sợ nói: "Chúng ta nên về nhà thôi."
"Hừ, đồ nhát gan." Trương Ngọc Tuệ cười nhạo: "Chúng ta đông vậy mà sợ? Chúng mày còn nghĩ nhà vệ sinh có quỷ à? Uổng công gia đình cho bọn mày đi học, ngay cả tao cũng biết trên đời này không có quỷ."
"Sao lại không có? Đã từng có một nữ sinh chết ở chỗ này đấy."
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, tiếng giọt nước nhỏ xuống sàn như có như không càng làm không gian thêm ảm đạm.
Đám người Trương Ngọc Tuệ nhìn về phía giọng nói, phát hiện Trì Thư Nhan vẫn luôn im lặng giờ lại phản bác lời của Trương Ngọc Tuệ.
Phần lớn khuôn mặt của Trì Thư Nhan chìm trong bóng tối, biểu tình mơ hồ, đầu hơi cúi, cả người như màu mực chìm trong đêm.
Đột nhiên mấy nữ sinh thấy cô như vậy, vẻ mặt trở thành sợ hãi, hoảng sợ lùi về phía sau, tim đập nhanh.
"Chúng mày tới đây giúp tao." Ngô Văn Vân nháy mắt ra hiệu mấy nữ sinh đứng ở bên cạnh tới hỗ trợ, thấy bọn họ không động đậy, cô ta hét lớn: "Lâm Thần Thần, Tiêu Nhạc Dung, hai người không muốn báo thù à?"
Lâm Thần Thần và Tiêu Nhạc Dung nghe Ngô Văn Vân nói như vậy, đành phải bước tới nắm cánh tay Trì Thư Nhan.
"Còn không ngẩng đầu à? Tao cho mày không ngẩng đầu lên này." Ngô Văn Vân giơ bàn tay lên tát mạnh, ‘chát’ một tiếng một nữ sinh kêu lên thảm thiết.
"Ngô Văn Vân, cậu điên à? Đánh tôi làm gì?" Lâm Thần Thần hét lên vừa chửi ầm lên.
Ngô Văn Vân sửng sốt một chút, rõ ràng cô ta đánh về phía Trì Thư Nhan, nhưng trên mặt Lâm Thần Thần vẫn còn dấu tay sưng đỏ và vết cào rỉ máu, dấu vết vô cùng dứt khoát.
Cô ta không tin trên đời có ma quỷ như Trì Thư Nhan nói, cô ta căn chuẩn khoảng cách, nghiến răng giơ tay lên tát mạnh lần nữa.
“Chát.”
Lần này, người la lên là Tiêu Nhạc Dung.
"Rốt cuộc là cậu muốn đánh cô ta hay là đánh chúng tôi?" Tiêu Nhạc Dung giận dữ, ôm gò má sưng đỏ của mình, tức giận nhìn Ngô Văn Vân.
"Nhưng… nhưng mà tôi rõ ràng thấy Văn Vân đánh cô ta." Một nữ sinh đột nhiên nói.
Tiêu Nhạc Dung mở to mắt hơi sợ hãi.
Ngay cả Lâm Thần Thần cũng cảm thấy lạnh lẽo, một đám nữ sinh đều im lặng.
"Mấy người bây giờ chạy, còn kịp." Trì Thư Nhan ngẩng đầu, ánh sáng âm u bao trùm lên mặt cô, nhìn vô cùng đáng sợ.
"Tôi, tôi đột nhiên nhớ ra trong nhà còn có việc, tôi đi trước." Một nữ sinh hơi nhát gan liều mạng chạy ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)