Tô Kim Nhạc cầm chiếc áo sơ mi trắng lên, toan vứt đi nhưng rồi lại dừng tay. Không phải vì luyến tiếc, mà cô chợt nhớ ra để có được xấp vải này, cô đã phải cặm cụi đan không biết bao nhiêu chiếc giỏ tre mới gom đủ ba đồng tiền.
Cố Cảnh Tu không đáng giá một xu, nhưng xấp vải này thì có giá trị!
Bên ngoài truyền đến giọng nói dịu dàng của Lâm Vân: “Nhạc Nhạc à, mẹ đi làm đây nhé, tối về mẹ mua bánh bao nhân thịt con thích ăn nhất, chịu không?”
Tô Kim Nhạc vội vàng đứng dậy bước ra ngoài: “Không… cần đâu mẹ.”
Lâm Vân hiểu tính con gái, cười xoa đầu cô: “Hôm nay mẹ được phát lương mà, mua cho cả nhà cùng ăn.”
Lúc này Tô Kim Nhạc mới cố gắng nặn ra một nụ cười rạng rỡ, gật đầu: “Dạ… vâng.”
Thấy con gái có vẻ không sao, Lâm Vân mới yên tâm rời đi. Chỉ là chẳng hiểu sao, rõ ràng con gái vẫn là dáng vẻ của cô thiếu nữ đôi mươi, nhưng dường như lại có nét gì đó khang khác. Phải chăng là vì chuyện nhà họ Cố vừa sang dạm ngõ?
Đúng lúc này, từ căn phòng phía đông truyền ra tiếng ho khẽ. Lâm Vân vừa sực nhớ định bưng bát nước vào thì Tô Kim Nhạc đã nhanh tay đỡ lấy: “Để… con mang vào.”
Căn phòng phía đông rộng hơn phòng của cô một chút, khung cửa sổ gỗ quét lớp sơn xanh đã loang lổ tróc vảy.
Vài vệt nắng sớm len lỏi chiếu vào phòng. Trên chiếc giường con kê sát vách, một thanh niên cao lớn với gương mặt tái nhợt đang nửa nằm nửa ngồi. Anh có đường nét khôi ngô, khuôn mặt có vài nét hao hao giống Tô Kim Nhạc, một bên chân đang bó bột trắng xóa.
Đó chính là anh trai cô — Tô Dịch An.
Nghe thấy tiếng động, anh mở đôi mắt màu nâu nhạt, nở nụ cười hiền hậu: “Nhạc Nhạc đấy à.”
Nhìn lại người anh trai thuở đôi mươi, Tô Kim Nhạc có cảm giác như cách biệt cả một kiếp người. Cô bước vội tới, đau lòng đỡ anh ngồi dậy: “Anh…”
Anh trai Tô Dịch An, mấy tháng trước vì thực hiện nhiệm vụ mà suýt mất mạng, hiện tại đang ở nhà dưỡng thương. Khó khăn lắm mới nhặt lại được một cái mạng, thế nhưng cái chân bị thương đến nay vẫn không dùng sức được. Đi khám mấy bệnh viện lớn, bác sĩ đều bảo sau này e rằng sẽ thành người thọt.
Hai anh em nhà họ Tô đều sở hữu dung mạo xuất chúng, vậy mà giờ đây một người thì thọt, một người thì nói lắp. Sau lưng không biết đã bị bao nhiêu kẻ buông lời chê cười, Tô Kim Nhạc cũng vì chuyện này mà từng lén khóc không biết bao nhiêu lần.
Ngược lại, bản thân Tô Dịch An lại vô cùng lạc quan, anh luôn bảo giữ lại được cái mạng này đã là may mắn lắm rồi.
Kiếp trước, Tô Kim Nhạc chìm đắm trong niềm vui sướng khi được gả cho Cố Cảnh Tu, mãi rất lâu về sau mới biết rằng, thời điểm đó để chữa bệnh cho anh trai, trong nhà thực ra đã khánh kiệt. Thế nhưng vì sợ con gái gả đi bị nhà chồng coi thường, cha mẹ đã dốc cạn những đồng tiền cuối cùng để sắm sửa của hồi môn tươm tất cho cô.
Chân của anh trai vốn dĩ có cơ hội chữa khỏi, nhưng vì chi phí phẫu thuật và thuốc men quá đắt đỏ, anh đã tự mình từ bỏ việc chữa trị. Người anh trai khôi ngô, ấm áp của cô đã giấu giếm tất cả mọi người, mãi tận nhiều năm sau cô mới tình cờ biết được sự thật đau lòng này.
Khi ấy cô khóc đến sưng cả mắt, nhưng anh trai vẫn chỉ cười dịu dàng: “Không sao đâu mà.”
Làm sao mà không sao cho được!
Nghĩ đến chuyện này, Tô Kim Nhạc vội vàng hỏi: “Anh… lần trước anh đi khám… bác sĩ bảo… tiền chữa trị cần… bao nhiêu?”
Tô Dịch An thoáng chút ngạc nhiên. Tiền trợ cấp khi anh rời quân ngũ là tám trăm đồng, trừ đi chi phí thuốc thang mấy tháng qua thì chẳng còn lại là bao. Phía bác sĩ bảo vẫn còn hy vọng hồi phục, nhưng ít nhất phải cần thêm một nghìn đồng nữa.
Một nghìn đồng đối với gia đình công nhân như nhà họ chẳng khác nào một ngọn núi lớn đè nặng. Thay vì để cả nhà phải gánh nợ ngập đầu để đánh cược vào một tia hy vọng mong manh, chi bằng giữ lại chút tiền ít ỏi này làm của hồi môn cho Nhạc Nhạc. Anh thà tàn phế cả đời chứ quyết không muốn vì cái chân này mà kéo cả gia đình xuống hố sâu không đáy.
Chỉ là chuyện này anh chưa từng hé răng với ai, sao Nhạc Nhạc lại biết được?
“Tạm thời chưa cần chữa đâu em.” Tô Dịch An mỉm cười, ngồi thẳng dậy khéo léo đổi đề tài: “Vừa nãy anh nghe bố nói người nhà họ Cố sang dạm ngõ à?”
Tô Kim Nhạc mím môi: “Em… không gả!”
Tô Dịch An khẽ nhíu mày, rồi lại nhanh chóng giãn ra: “Ừ, em còn nhỏ tuổi, cũng không cần vội.”
Tô Kim Nhạc bỗng sực nhớ đến chiếc áo sơ mi trắng kia. Sao cô lại chỉ nghĩ đến mỗi Cố Cảnh Tu chứ? Anh trai cô cao ráo, tuấn tú thế này, mặc lên chắc chắn cũng rất đẹp! Cô vội vàng đứng dậy chạy về phòng mình: “Anh… áo sơ mi… tặng anh này!”
Năm phút sau, Tô Kim Nhạc ủ rũ đặt chiếc áo sang một bên.
Dáng người anh trai cao lớn hơn Cố Cảnh Tu, lại thêm chuỗi ngày nằm liệt giường khiến người gầy rộc đi, chiếc áo sơ mi mặc lên người anh chẳng vừa vặn chút nào, tay áo thì ngắn mà thân áo lại rộng thùng thình.
Tô Dịch An bật cười: “Còn bảo tặng cho anh, em rõ ràng là cố tình trêu anh mà.”
Nhìn chiếc áo không vừa vặn kia, những giọt nước mắt kìm nén từ lúc trọng sinh đến giờ của Tô Kim Nhạc bỗng chốc vỡ òa. Tính cô vốn mềm yếu nên khi khóc cũng chẳng hề phát ra tiếng động, chỉ có những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má, nhìn mà xót xa vô cùng.
Mãi đến khi cổ họng khàn đặc, cô mới miễn cưỡng nén được tiếng khóc. Đôi mắt đỏ hoe nhìn chiếc áo sơ mi, cô ngập ngừng nói từng câu đứt quãng: “Anh… không sai… Là em sai. Ba đồng… vải hết ba đồng tiền… Lãng phí quá…”
Chiếc áo này may cho Cố Cảnh Tu là lãng phí, một mảnh chân tình cô trao cho Cố Cảnh Tu cũng là uổng phí…
Để chiếc áo lên phom đẹp nhất, cô đã tự tay hồ vải rồi rũ vải ở nhà, giúp chất vải bóng bẩy, đứng dáng và ít nhăn hơn hẳn những chiếc áo bán ngoài chợ.
Sau khi kết hôn, cô cũng cặm cụi may quần áo cho Cố Cảnh Tu mặc. Tuy không phải đồ mua ở trung tâm thương mại Bách Hóa nhưng bộ nào bộ nấy đều vừa vặn, lịch lãm, đến mức có đồng nghiệp còn hỏi thăm ông ta mua ở đâu. Thế nhưng, ông ta chưa từng một lần thừa nhận đó là đồ do chính tay vợ mình may.
Công sức của cô không đáng tiền, nhưng cô xót ba đồng bạc ấy.
Từ ngày anh trai từ đơn vị trở về, cả nhà chỉ trông chờ vào đồng lương ít ỏi của bố. Mẹ vì muốn kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình mà trưa nào cũng phải ra quán ăn rửa bát thuê, còng lưng làm cả buổi cũng chỉ kiếm được một đồng.
Ba đồng này là mồ hôi nước mắt ba ngày công của mẹ, là tiền thuốc cả một tuần của anh trai, vậy mà cô lại phung phí như thế này đây.
Tô Dịch An lau nước mắt cho em gái, dịu dàng dỗ: “Đừng khóc nữa, chỉ là một chiếc áo thôi mà. Nhưng mà Nhạc Nhạc này, sao tự nhiên em lại không muốn gả cho Cố Cảnh Tu nữa?”
Chuyện em gái thích Cố Cảnh Tu chẳng phải bí mật gì trong nhà, cô bé này tính tình đơn thuần, trước giờ có giấu giếm được tâm tư bao giờ đâu.
Tô Kim Nhạc sụt sịt mũi, bộ dạng tủi thân đến cùng cực. Cô gật đầu rồi lại lắc đầu: “Không… thích nữa.”
Cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ thích Cố Cảnh Tu nữa. Thích hắn, thật sự không đáng!
Thấy bộ dạng kiên quyết của em gái, Tô Dịch An cũng không gặng hỏi thêm. Anh vỗ nhẹ bờ vai gầy guộc của cô, ôn tồn nói: “Được rồi, Nhạc Nhạc nhà ta không thích cậu ta nữa thì thôi.”
Ngồi thẫn thờ rơi nước mắt thêm một lúc, đôi mắt Tô Kim Nhạc sưng mọng chẳng khác nào mắt thỏ. Cuối cùng cô cũng ngừng khóc, ôm chiếc áo sơ mi ngơ ngẩn một hồi rồi đột nhiên mở miệng: “Đem… bán!”
“Hả?” Tô Dịch An nhướng mày: “Em bảo sao cơ?”
Tô Kim Nhạc chỉ tay vào chiếc áo: “Bán đi… lấy tiền!”
Cô tuyệt đối không đời nào đem chiếc áo này tặng cho Cố Cảnh Tu nữa, chi bằng đem ra chợ bán lấy tiền còn có ích hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)