Cha mẹ hai bên đều không ngờ tới, một bên đột ngột bảo không gả, bên kia liền lập tức dứt khoát từ bỏ, ngay cả bà mối cũng chưa kịp phản ứng lại: “Ơ… chuyện này, trai tài gái sắc xứng đôi vừa lứa thế này, sao lại…”
Mẹ của Cố Cảnh Tu là Lý Liên Tâm thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Vốn dĩ bà ta đã chẳng thể hiểu nổi tại sao con trai mình đang yên đang lành lại đòi cưới con gái nhà họ Tô. Học vấn thấp thì không nói, lại còn là một đứa nói lắp, quan trọng nhất là nhà họ Tô bây giờ còn có một gánh nặng lớn đè lên vai!
Nói đi nói lại cũng chỉ có mỗi gương mặt là trông thanh tú dễ nhìn, nhưng cũng đâu phải đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành gì cho cam.
Cảnh Tu nhà bà là sinh viên đại học đàng hoàng, tốt nghiệp xong liền được giữ lại trường làm giảng viên, tương lai chắc chắn sẽ là đại giáo sư! Bọn họ hạ mình đến cầu hôn, vậy mà con nhỏ Tô Kim Nhạc này lại dám giở thói không bằng lòng?
Bà ta cười giả lả, ngắt lời bà mối: “Nếu cả hai đứa đều không muốn thì chứng tỏ là không có duyên phận thôi. Vả lại nói gì mà xứng với chẳng đôi, thằng Cảnh Tu nhà tôi chẳng qua là tính tình quá mềm lòng, thấy người ta khó khăn nên mới…”
Lời ra tiếng vào đều ngầm ám chỉ hôm nay nhà họ Cố đến dạm ngõ chỉ vì thương hại Tô Kim Nhạc, bằng không Tô Kim Nhạc làm sao xứng với con trai bà ta.
Sắc mặt Tô Kim Nhạc lạnh đi. Người mẹ chồng này đã bất mãn với cô suốt cả một đời. Từ ngày cô bước chân về làm dâu đã bị bà ta soi mói, chì chiết đủ đường. Khi đó vì trót trao trọn tình yêu cho Cố Cảnh Tu, Cố Cảnh Tu đối với cô cũng rất tốt, nên hạnh phúc của những ngày đầu tân hôn khiến cô cam chịu nuốt hết tủi nhục vào trong.
Mãi đến sau này, khi cô sinh con trai, cả nhà chuyển đến khu tập thể của Đại học Kinh Bắc sinh sống, tách riêng khỏi bố mẹ chồng, cuộc sống của cô mới dễ thở hơn đôi chút.
Ba Tô sa sầm nét mặt, con gái của ông chưa đến lượt người ngoài gièm pha, hạ thấp. Ông đứng phắt dậy nhìn thẳng vào ba người nhà họ Cố: “Nếu đã thấy không hợp thì xin mời các vị về cho. Nhạc Nhạc nhà tôi không lo ế chồng!”
Ba Cố và ba Tô đều là công nhân nhà máy đồ hộp, ngày thường chạm mặt nhau suốt, thấy vậy ông vội vàng giảng hòa: “Hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi! Đều là chỗ quen biết cả, đừng vì chuyện nhỏ này mà sứt mẻ tình cảm.”
Lý Liên Tâm bĩu môi, miễn cưỡng cất bước ra ngoài, nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa vẫn không nhịn được lẩm bẩm một câu: “Muốn làm cao cũng không tự soi lại gương xem mình là ai, Cảnh Tu nhà này không lo ế vợ thì có…”
Một đứa con gái nói lắp, gả đi được mới là chuyện lạ!
Thấy ba Tô sắp nổi trận lôi đình, ba Cố vội vàng cười xòa làm lành: “Đàn bà con gái quen thói ăn nói hàm hồ, ông đừng để bụng làm gì. Chuyện hôm nay là do nhà tôi không đúng.”
Nói xong, ông kéo tay Cố Cảnh Tu định rời đi.
Nhưng Cố Cảnh Tu lại khựng bước. Hắn nhìn thẳng vào Tô Kim Nhạc, hất cằm về phía đống lễ vật mang sang: “Nếu đã vậy thì đồ đạc cứ để lại đây đi, coi như là tôi bồi lễ xin lỗi, tránh để có người lại so đo tính toán.”
Ba Cố ngẩn người. Vì là đi dạm ngõ nên đống đồ mang đến hôm nay tốn không ít tiền của đâu.
Tô Kim Nhạc lại nghe hiểu rõ ý tứ mỉa mai trong lời nói của hắn. Hắn đang ngầm châm chọc chuyện kiếp trước cô vì một cuốn nhật ký mà đòi ly hôn là tính toán chi li, nhỏ nhen. Rõ ràng là hắn biến cô thành kẻ thế thân suốt một đời, vậy mà đến cuối cùng người sai lại là cô.
“Không cần! Nhà tôi không thiếu mấy thứ đồ này!” Chẳng đợi con gái lên tiếng, ba Tô đã thẳng thừng từ chối, ông nén giận: “Đi thong thả, không tiễn!”
Ông dứt khoát đuổi cả hai cha con họ ra ngoài như đuổi tà.
Người cảm thấy nghẹn khuất nhất lúc này chính là bà mối. Bà ta vốn đinh ninh mối hôn sự này chắc như đinh đóng cột rồi chứ. Cố Cảnh Tu vừa tuấn tú vừa có công việc danh giá, nhà họ Cố tuy không đại phú đại quý nhưng cả hai vợ chồng đều là công nhân biên chế.
Nhìn lại nhà họ Tô xem, Tô Kim Nhạc vừa không có việc làm lại còn nói lắp, cả nhà chỉ trông chờ vào đồng lương cọc cạch của mỗi ba Tô. Người anh trai vốn đi bộ đội tiền đồ xán lạn, nhưng đợt trước làm nhiệm vụ bị thương ở chân, nghe đâu sẽ để lại di chứng tàn tật.
Phía nhà trai điều kiện tốt như vậy, người ta đến hỏi cưới không mau mau nhận lời đi, sao lại còn từ chối chứ?
Bà mối liếc nhìn góc nghiêng của Cố Cảnh Tu, thầm cảm thán chàng giảng viên đại học trẻ tuổi này quả thực quá đỗi khôi ngô, chẳng hiểu sao lại đi đâm đầu vào một đứa con gái nói lắp. Bà vội vàng đon đả: “Thầy Cố này, chỗ tôi còn nhiều cô gái tốt lắm, cậu xem khi nào rảnh thì gặp mặt mấy cô xem sao?”
Gặp cô nào đảm bảo cũng ưng ngay, làm gì có mấy ai ngu ngốc như con nhỏ Tô Kim Nhạc kia!
Cố Cảnh Tu hờ hững liếc nhìn bà mối: “Có ai không biết nói không?”
Bà mối ngẩn tò te: “Hả?”
Không lấy đứa nói lắp, lại muốn tìm đứa câm luôn à?
Năm đó hắn cưới Tô Kim Nhạc đúng thật là vì cô có vài nét giống Mộ Tình. Chỉ tiếc là hắn và Mộ Tình có duyên không phận, về sau cuốn nhật ký kia hắn cũng rất hiếm khi viết tiếp, chỉ thỉnh thoảng mới hoài niệm lại những tháng ngày tuổi trẻ bên Mộ Tình mà thôi.
Chỉ là Tô Kim Nhạc kiếp này lại quá mức không biết điều!
Trước khi trọng sinh, Tô Kim Nhạc kiên quyết muốn ly hôn với hắn, thái độ cứng rắn tuyệt tình ấy khiến hắn vô cùng tức giận. Hắn muốn Tô Kim Nhạc phải tận mắt nhìn thấy hắn và Mộ Tình ở bên nhau mà hối hận khóc ròng. Chỉ có như vậy, cô ta mới biết mình đã sai lầm đến mức nào, mới không bao giờ dám tùy tiện thốt ra hai chữ "ly hôn" nữa!
Hắn muốn cô ta phải tự mình quay lại, quỳ xuống van xin hắn cưới cô ta!
Hừ, cô ta làm sao nỡ không lấy hắn cơ chứ!
Nhà họ Tô.
Cánh cửa lớn được đóng chặt lại, Tô Kim Nhạc ngồi thẫn thờ trên ghế. Mọi chuyện của kiếp trước tựa như mây khói thoảng qua, cô mơ hồ cảm thấy bản thân vừa trải qua một cơn ác mộng dài dằng dặc, chỉ là cơn ác mộng ấy đã thiêu rụi toàn bộ tình cảm thiếu nữ trong sáng năm nào.
Mẹ cô - bà Lâm Vân nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay con gái, đầy vẻ lo lắng: “Nhạc Nhạc?”
Làm mẹ sao lại không hiểu tâm tư của con gái mình. Nhà họ Cố mới chuyển đến đây vài năm trước, Cố Cảnh Tu lại có dáng người cao ráo, tuấn tú, nổi bật hẳn giữa đám thanh niên cục mịch thấp béo trong khu. Nhạc Nhạc tuổi mới lớn rung động rồi thích hắn ta cũng là lẽ thường tình.
Cho nên hôm nay nhà họ Cố đột ngột đến dạm ngõ, bà mới cảm thấy bất an. Không phải bà chê con gái mình không xứng với Cố Cảnh Tu, mà là bà lo lắng con gái ôm ấp tình yêu sâu nặng như vậy gả qua đó, khó tránh khỏi việc phải chịu nhiều ấm ức, khổ sở.
Thằng bé Cố Cảnh Tu kia ưu tú thì có ưu tú, nhưng tính tình quá mức kiêu ngạo, trông không giống người biết yêu thương, chiều chuộng vợ. Bà chưa từng mong con gái gả vào nhà hào môn quyền quý, chỉ mong con tìm được một người thật lòng thương yêu con bé mà thôi.
Cảm nhận được hơi ấm truyền từ bàn tay mẹ, Tô Kim Nhạc mỉm cười, chậm rãi nói: “Con… không sao đâu mẹ.”
Trở về phòng riêng, Tô Kim Nhạc đưa mắt nhìn chiếc áo sơ mi trắng được gấp gọn gàng, phẳng phiu đặt ở đầu giường. Đó là chiếc áo cô đã lén quan sát dáng người Cố Cảnh Tu suốt một thời gian rất dài rồi tự tay tỉ mẩn may từng đường kim mũi chỉ. Vì tật nói lắp, cô không đi làm ở ngoài, những lúc rảnh rỗi ở nhà cô chỉ thích may vá quần áo.
Tay nghề may mặc của cô rất khéo, tám chín tuổi đã biết đạp máy may thuần thục, quần áo của mọi người trong nhà đều do một tay cô làm ra. Kiếp trước cô cũng thường xuyên may đồ cho Cố Cảnh Tu, chỉ là về sau các cửa hàng bán quần áo may sẵn mọc lên ngày càng nhiều, hắn dần chán ghét, không thích mặc đồ may thủ công nữa, còn cho rằng cô đang làm chuyện tốn thời gian vô bổ.
Thế nhưng cô vẫn thích may, đó là niềm vui duy nhất trong cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt của cô, về sau cô chỉ may cho con và may cho chính mình.
Chiếc áo sơ mi trắng này sau khi may xong, cô từng đắn đo suy nghĩ rất nhiều lần xem nên lấy danh nghĩa gì để tặng cho hắn. Tặng quần áo cho một người đàn ông là chuyện quá đỗi mập mờ, cô làm sao dám chứ? Kiếp trước, cũng phải đợi đến khi hai người đính hôn xong xuôi, cô mới dám tìm cơ hội mang tặng hắn.
Lúc ấy hắn mặc chiếc áo lên người, đẹp đẽ đúng như những gì cô từng tưởng tượng, khiến tâm trạng cô bay bổng, vui sướng suốt mấy ngày liền.
Thế nhưng trong cuốn nhật ký ố vàng kia, hắn đã viết những gì?
Hắn viết: “Chiếc áo này Tô Kim Nhạc may khá đẹp, Mộ Tình khen rất hợp với anh. Nhưng anh lại chẳng muốn mặc nó thêm một lần nào nữa, bởi vì ngay sau khi khen chiếc áo, cô ấy đã nói với anh rằng cô ấy sắp đi du học nước ngoài. Chiếc áo sơ mi trắng này, đối với anh, chỉ toàn là mùi vị của sự ly biệt.”
Tấm chân tình bao năm của cô, đối với hắn, rốt cuộc chẳng đáng một xu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



