Tô Kim Nhạc biết rõ thời điểm này nhà nước đã cho phép người dân tự do buôn bán kinh doanh. Dọc các con phố đã có người bán hoa quả, bán hạt dưa, có người đẩy xe ba gác bán bánh bao nóng hổi, đương nhiên cũng có người dựng khung sắt bày bán quần áo.
Tô Dịch An có phần lo lắng, không tán thành: “Một mình em tự đi bán sao?”
Nhạc Nhạc từ sau lần trượt chân rơi xuống nước năm đó thì rất hiếm khi ra ngoài. Cho dù có ra đường cũng chỉ ngậm chặt miệng, hạn chế nói chuyện hết mức có thể. Giờ chân anh đang bị thương, bộ dạng này chắc chắn không thể đi cùng để bảo vệ em gái được.
Tô Kim Nhạc kiên định gật đầu thật mạnh: “Một mình em… làm được!”
Cô đâu còn là đứa trẻ con nữa. Con gái nhà người ta hai mươi tuổi đã vào nhà máy làm việc kiếm tiền, chỉ vì tật nói lắp mà cô ngại tiếp xúc với đám đông, cha mẹ lại thương xót nên không nỡ để cô ra ngoài bươn chải.
Tính tình cô thuần khiết, lại được người nhà bảo bọc quá kỹ, mãi đến khi gả cho Cố Cảnh Tu mới phải nếm trải cay đắng cuộc đời. Thế nhưng sau khi làm dâu làm vợ, cô cũng rất ít khi bước chân ra ngoài. Ước mơ ở kiếp trước của cô đơn giản đến tội nghiệp: chỉ mong trở thành một người vợ hiền, một người mẹ tốt.
Cách nhà cô hai con ngõ là tòa nhà Bách Hóa Tổng Hợp, đối diện đó có một con phố nhỏ tập trung rất nhiều tiểu thương buôn bán. Tô Kim Nhạc quyết định tới đó thử vận may xem sao. Nào ngờ vừa bước chân ra khỏi cổng, cô đã nhìn thấy một bóng người đang tựa lưng vào tường rào.
Tô Kim Nhạc trừng mắt nhìn hắn tóe lửa: “Buông… ra!”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt bốc hỏa, gương mặt trắng nõn vì giận dữ mà ửng hồng. Rõ ràng là vừa mới khóc xong, đôi mắt vẫn còn sưng mọng. Cố Cảnh Tu nhìn bộ dạng ấy của cô, trong lòng bỗng dâng lên một thoáng ngơ ngẩn.
Năm đó hắn cưới Tô Kim Nhạc quả thực là vì cô có nét giống Mộ Tình. Thế nhưng cùng chung sống suốt mấy mươi năm, hắn thừa hiểu tính cách của hai người hoàn toàn chẳng có điểm nào tương đồng.
Mộ Tình là một cô gái kiêu kỳ, bướng bỉnh. Cô ấy gia cảnh giàu có, ngoại hình xinh đẹp, tính tình tự nhiên cũng có phần ngang tàng, phóng khoáng. Còn Tô Kim Nhạc thì hoàn toàn trái ngược: nhút nhát, mềm mỏng, vì tật nói lắp mà mỗi lần nhìn hắn đều bằng ánh mắt rụt rè, cẩn trọng.
Cô sùng bái hắn, ỷ lại vào hắn, tin tưởng hắn tuyệt đối, coi hắn như bầu trời duy nhất của cuộc đời mình.
Sống cùng nhau cả một đời người, đây là lần đầu tiên hắn thấy cô nổi giận đùng đùng như thế này.
“Nhạc Nhạc…” Cố Cảnh Tu bất giác thở dài một tiếng, ánh mắt cũng dịu đi đôi phần: “Em ngoan một chút đi, anh vẫn sẽ cưới em mà. Mộ Tình sắp ra nước ngoài rồi, anh ở bên cô ấy một thời gian cũng chỉ là muốn bù đắp chút tiếc nuối thanh xuân mà thôi. Em nghe lời chút đi.”
Tô Kim Nhạc nhân lúc hắn lơ là liền giật mạnh tay về, lùi lại hai bước giữ khoảng cách: “Không… cần!”
Cố Cảnh Tu bắt đầu cảm thấy bực bội: “Em có thể hiểu chuyện một chút được không? Anh không có nhiều thời gian rảnh rỗi để dỗ dành em đâu. Không gả cho anh thì em còn định gả cho ai nữa? Ngay cả một người công nhân bình thường, em thử xem người ta có chịu cưới em không? Cho dù em muốn học đòi tính khí của Mộ Tình, thì trước tiên cũng phải nhìn lại hoàn cảnh thực tế của nhà mình đã chứ!”
Khoan hãy nói đến chuyện Tô Kim Nhạc nói năng lắp bắp, chỉ riêng người anh trai tàn tật như gánh nặng kia thôi, thử hỏi có gia đình nào thèm dòm ngó đến cái nhà này? Kiếp trước nếu không nhờ hắn nuôi nấng, chu cấp, thì cô lấy đâu ra cuộc sống sung sướng, nhung lụa với danh phận Cố phu nhân?
Tô Kim Nhạc cắn chặt môi, quay người bước đi. Cô không thể nói trôi chảy một câu dài, cũng chẳng buồn đôi co với kẻ trơ trẽn này.
Cố Cảnh Tu theo phản xạ đưa tay ra kéo cô lại. Hắn cực kỳ chán ghét cái vẻ luôn tỏ ra muốn rời xa hắn của cô. Cô là vợ của hắn, sao có thể không ngoan ngoãn như thế chứ?
Tô Kim Nhạc nghiêng người né tránh. Trong lúc giằng co, chiếc túi giấy xi măng trong tay cô bị giật rơi xuống đất, làm lộ ra một nửa chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi bên trong.
“Anh!” Tô Kim Nhạc vừa giận vừa xót, chẳng màng đến việc nói chuyện nữa, vội vàng cúi xuống nhặt chiếc áo lên, sợ bị dính bùn đất bẩn.
Ánh mắt Cố Cảnh Tu rơi trên chiếc áo sơ mi, đáy mắt dần hiện lên ý cười đắc thắng: “Là may tặng cho anh đúng không?”
Chiếc áo này hắn vẫn còn nhớ rất rõ. Kiếp trước, đây là món quà đính hôn ngày thứ hai cô đem tặng hắn. Mặc lên người vừa vặn vô cùng, hắn cũng rất thích. Cũng chính từ lúc đó, hắn mới biết vợ mình có tay nghề may vá khéo léo đến vậy.
Sau đó suốt một thời gian dài, quần áo của hắn từ trong ra ngoài đều do một tay cô chăm chút. Hắn thản nhiên tận hưởng tình yêu và sự săn sóc của cô, cho đến một ngày có đồng nghiệp vô tình khen một câu: “Phu nhân của Giáo sư Cố không những xinh đẹp mà còn đảm đang khéo léo, quả đúng là mẫu người vợ lý tưởng mà đàn ông ao ước.”
Nghe xong câu đó, trong lòng hắn vô cùng khó chịu. Tô Kim Nhạc rất ít khi ra ngoài, hắn không thích ánh mắt của những người đàn ông khác dòm ngó đến vợ mình. Vì vậy khi về nhà, hắn đã bực bội quở trách cô một trận: “Sau này đừng có may vá lung tung nữa! Sao cứ thích lãng phí thời gian vào những việc vô bổ thế hả? Cửa hàng Bách Hóa thiếu quần áo để mua chắc?”
Kể từ ngày hôm đó, cô rất hiếm khi may quần áo cho hắn nữa.
Nghĩ đến chuyện cũ, Cố Cảnh Tu có chút hoài niệm. Hắn buông tay cô ra, móc từ trong túi quần ra tờ tiền mười đồng nhét vào tay Tô Kim Nhạc: “Anh biết trong lòng em có khúc mắc, nhưng em cũng hiểu tính anh mà, anh nói lời luôn giữ lấy lời. Anh đã bảo cưới em thì nhất định sẽ cưới. Nhưng lần này em phải đợi anh một năm, một năm nữa Mộ Tình sẽ ra nước ngoài. Mười đồng này em cầm lấy mà tiêu, hoàn cảnh nhà em khó khăn, tự mua thêm chút đồ ăn ngon mà bồi bổ…”
Hắn tự thấy mình đã hạ mình nhượng bộ đến nước này là quá đủ rồi. Tô Kim Nhạc của hiện tại dường như đã có thêm vài phần sức sống và cá tính khác lạ, vừa giống lại vừa không giống cô của kiếp trước, khiến hắn bất giác nảy sinh chút hứng thú và yêu thích.
“Không!” Tô Kim Nhạc ghê tởm ném phắt tờ tiền trả lại vào người hắn, nhanh chóng bọc kín chiếc áo sơ mi lại rồi quay người rảo bước thật nhanh, không muốn phí thêm nửa lời với kẻ vô liêm sỉ này.
Lần này Cố Cảnh Tu không đuổi theo nữa, chỉ đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng vội vã của cô. Một lúc sau, hắn khẽ cười khẩy một tiếng: “Rõ ràng là may theo số đo của mình.”
Tô Kim Nhạc ban đầu chỉ chạy bước nhỏ, sau đó sải bước ngày càng nhanh, chạy một mạch về đến trước cổng nhà mới dừng lại thở dốc.
Cô đứng lặng người một hồi lâu, hít sâu một hơi rồi đưa mu bàn tay quệt sạch nước mắt, cất giọng khe khẽ mắng một câu: “Đồ… ngu ngốc!”
Chẳng biết là đang tự mắng sự mù quáng của bản thân kiếp trước, hay đang mắng sự tự phụ đến nực cười của Cố Cảnh Tu.
Chiếc áo sơ mi bị kéo giằng co lúc nãy có chút nhăn nhúm, cứ thế này mang đi bán thì không được giá. Vì vậy Tô Kim Nhạc đành quay vào nhà, cẩn thận dùng bàn là ủi phẳng phiu lại một lượt. Sợ áo bị ám mùi than tổ ong khó chịu, cô còn lấy móc treo ra hiên nhà đón gió cho thoáng.
Tô Dịch An nhìn qua khung cửa sổ, cất tiếng hỏi vọng ra: “Nhạc Nhạc, sao về nhanh thế em?”
Cả đi lẫn về chưa đầy mười lăm phút, anh đoán chắc em gái nhát gan không dám tự mình đi bán rồi.
Tô Kim Nhạc bình ổn lại cảm xúc rồi mới ngẩng lên đáp: “Áo… hơi nhăn, em là lại… cho phẳng ạ.”
Dưới ánh nắng ban mai, chiếc áo sơ mi trắng toát lên vẻ trang nhã khác thường. Tô Dịch An nhìn một lúc rồi khẽ mỉm cười. Tay nghề cắt may của em gái anh thực sự rất cừ khôi, chỉ tiếc là người làm anh trai như anh tạm thời chưa có phúc phận được hưởng. Trước đây ở trong quân đội thì chỉ mặc quân phục, giờ xuất ngũ về nhà lại nằm liệt giường cả ngày, có mặc đồ đẹp thế nào cũng chỉ tổ lãng phí.
Tô Kim Nhạc có tư duy may mặc rất độc đáo. Vì không thích ra ngoài nên phần lớn thời gian ở nhà, cô đều mày mò nghiên cứu các chất liệu vải và phom dáng quần áo. Đồ cô may ra hoàn toàn khác biệt với những thứ bày bán đại trà ngoài phố.
Chẳng hạn như chiếc áo sơ mi trắng này, chất vải tuy đều là vải Đích-xác-lương (vải sợi tổng hợp Dacron thời bao cấp), nhưng không hề mỏng manh hay xỉn màu như loại bán ngoài chợ. Cô đã dùng hồ gạo xử lý qua nhiều công đoạn, khiến thớ vải trở nên đanh mịn, cao cấp hơn rất nhiều, áo may lên vừa đứng dáng lại vừa mềm mại ôm người.
Cách cắt may cũng rất tinh tế. Cô có những ý tưởng khéo léo của riêng mình: vạt áo dưới không cắt thẳng đuỗn theo lối truyền thống mà được bo tròn nhẹ tạo độ cong mềm mại, khi mặc vào sẽ có cảm giác thanh thoát, phóng khoáng hơn. Dáng người Cố Cảnh Tu cao một mét bảy mươi lăm, mặc kiểu áo này sẽ tôn tỷ lệ cơ thể rất đẹp.
Cổ áo được may lớn hơn sơ mi thông thường một chút, túi ngực cũng được mở rộng hơn, phần lưng áo còn được xếp hai nếp gấp nhẹ tinh tế, giúp chiếc áo không bị cứng nhắc, gò bó mà mang phong cách trẻ trung, thoải mái.
Nếu không phải vì tai nạn ngã nước năm đó khiến tinh thần hoảng loạn mà sinh ra tật nói lắp, em gái anh chắc chắn đã thi đỗ đại học, tương lai trở thành một nhà thiết kế thời trang tài năng.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Dịch An tối sầm lại. Hơn ai hết, anh khao khát cái chân của mình có thể lành lặn trở lại. Nhưng nếu như bản thân chỉ có thể trở thành gánh nặng của gia đình, thì anh thà rời khỏi nơi này, tự mình bươn chải để mặc cho số phận tự sinh tự diệt còn hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
