Vân San cũng chào hỏi anh ta một tiếng, thái độ lạnh nhạt. Dẫu sao những lời của Đồng Hiểu Ngọc vẫn còn văng vẳng bên tai, Lý Vệ Hà này có thể thích cô, nhưng dù có phải hay không, cô cũng không muốn dính dáng quá nhiều đến anh ta.
Lý Vệ Hà đang vội đi bắt xe nên cũng không nói được mấy câu, nhưng cảm xúc trong lòng hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh lại, trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt của Vân San lúc nãy.
...
Vân Trân về đến thôn Đại Hà. Người trong thôn còn tưởng cô ta về thăm bố mẹ và bà nội nên kéo đến nhà chơi mấy chập. Ở nông thôn chẳng có hoạt động giải trí gì, chỉ rảnh rỗi buôn chuyện phiếm mà thôi.
“Vân Trân lên thành phố một thời gian, trông trắng trẻo mập mạp ra hẳn. Xem ra nước thành phố nuôi người thật, nếu mà gặp ngoài đường, khéo tôi cũng chẳng dám nhận người quen nữa.”
“Lần này cháu về ở mấy ngày rồi mới đi à? Sao chú thím hai của cháu không về cùng luôn? Nghe nói chú thím hai còn trả lương cho cháu nữa, trông oai như công nhân chính thức ấy nhỉ, chú thím hai trả cho cháu bao nhiêu tiền lương thế?”
“Vân Trân ở trên thành phố lâu như vậy, chú thím hai có giới thiệu cho cháu đối tượng nào trên đó không? Tìm được một tấm chồng thành phố, sau này cháu cũng thành người thành phố luôn, thế thì còn gì bằng.”
Vân Trân vốn là đứa sĩ diện, trước mặt bà con xóm giềng đương nhiên cô ta sẽ không đời nào khai ra chuyện mình bị đuổi về, cái gì cũng cố nói cho thật hay hớm.
Đợi đám người kia về hết, Vân Trân mới sầm mặt xuống, kéo tay Vân lão thái mách lẻo: “Bà nội, chị San quá đáng lắm, chị ấy lại dám đánh cháu...”
Trái tim của Vân lão thái hoàn toàn thiên vị sang nhà con trai cả. Ai bảo con cả đẻ được ba đứa cháu trai nối dõi tông đường, còn lão hai thì chỉ nặn ra được mỗi một đứa con gái cơ chứ.
“Nó phản thật rồi, lại dám đối xử với cháu như thế à.”
“Bà nội, nhà chú thím hai có tận hai căn nhà cơ. Bọn họ tự ở một căn, còn một căn cứ để trống bám bụi, thế mà cũng chẳng thèm đón bà lên ở, đúng là quá bất hiếu.”
“Cái gì? Còn một căn nhà nữa cơ à?” Vân lão thái hoàn toàn không biết chuyện này.
Vân Trân tỏ vẻ đầy căm phẫn. Cô ta cũng chỉ mới biết chuyện này dạo trước, vô tình nghe Phan Hồng Hà lỡ miệng nói ra, nhà chú hai thế mà lại còn một căn nhà nữa! Căn nhà đó tuy mang tiếng là của người đàn ông của Vân San, nhưng gã đó đã ở rể nhà họ Vân rồi, thì căn nhà đó đương nhiên cũng phải thuộc về nhà họ Vân chứ.
Cô ta đã lén đi xem thử căn nhà đó, nằm ở chỗ cách bến xe không xa, là một căn nhà nguyên căn có cả sân vườn, vừa rộng rãi lại vừa sạch sẽ.
Cả nhà cô ta phải chui rúc ở dưới quê, làm lụng mệt sống mệt chết, đến bữa thịt cũng chẳng nỡ ăn. Vậy mà nhà chú hai lại được ăn thịt hằng ngày, đã giấu giếm một căn nhà thì chớ, lúc bố mẹ anh em nhà mình lên thành phố toàn phải trải chiếu ngủ dưới đất, chưa từng thấy họ hé răng bảo đưa mọi người sang căn nhà kia ở.
Quá đáng thật sự! Đây rõ ràng là coi người nhà như ăn cướp để đề phòng mà. Ném bà già cho nhà cô ta hầu hạ, còn bọn họ thì ở trên thành phố ăn sung mặc sướng, sống thoải mái quá nhỉ!
Vân lão thái nghe xong thì tức lộn ruột, đập bàn đánh rầm, liên miệng chửi rủa mấy câu nghịch tử bất hiếu. Sau đó, bà ta chuyển sang chửi bới Phan Hồng Hà thậm tệ hơn, cho rằng tất cả đều do cô con dâu này xúi giục, cái loại đàn bà không đẻ được con trai đúng là lòng dạ hiểm độc.
“Bà nội, còn cả con Vân San kia nữa, bà không biết đâu, nó sống trên thành phố chẳng khác gì thiên kim đại tiểu thư thời xưa. Đến nấu bữa cơm nó cũng không biết làm, thím hai cũng chẳng bắt nó động tay. Quần áo của nó còn nhiều hơn cả nhà mình cộng lại, tiền mỹ phẩm trên bàn trang điểm gộp vào khéo mua được cả một con lợn rồi. Nó còn có tận hai cái đồng hồ đeo tay, giá mấy trăm đồng bạc, rồi cả giày da nhỏ, nghe đâu là nhờ người mua từ tít bên Thượng Hải mang về cơ...”
Vân Trân càng nói càng thấy phẫn nộ. Tuy có thêm mắm dặm muối đôi chút, nhưng cô ta hoàn toàn không nói dối, Vân San đúng là đứa phá tiền phá của như thế đấy. Con ranh Vân San đó thì dựa vào cái gì chứ? Cả nhà bác cả bọn họ phải ở dưới quê ăn cám nuốt rau, còn nó thì ở trên thành phố sống trong nhung lụa. Mấy năm trước nó còn đòi đi học múa, thím hai xót con bảo nó vừa học múa vừa đi học văn hóa quá mệt mỏi, thế là về nhà chẳng bắt nó đụng tay vào bất cứ việc gì. Nó sống sung sướng chẳng khác nào một cô công chúa, dựa vào cái gì cơ chứ?
Cô ta vừa nói vừa chìa hai bàn tay ra, đặt ngay trước mặt Bà cụ Phùng, giọng điệu càng thêm phần kích động: “Bà nội, bà nhìn hai bàn tay này của cháu xem. Ở nhà mình cháu làm đủ mọi việc, lên nhà chú hai cũng y như thế, từ đi chợ nấu cơm, giặt giũ đến quét tước dọn dẹp. Đứa con của Vân San thì được nuôi nấng rõ là đắt đỏ, tã lót mua từng bó từng bó cứ như không mất tiền mua vậy, mua nhiều vô kể. Đứa bé cứ tè một bãi là lại bắt giặt, tè một bãi là bắt giặt, cháu vò tã đến mức hai bàn tay sắp nứt toác ra rồi đây này.”
“Bà nội chưa nhìn thấy tay của Vân San đâu. Hai bàn tay của nó ấy à, còn mềm mịn hơn cả da mặt của cháu nữa. Tay cháu mà đem so với tay nó, thì đúng là chẳng khác nào bàn tay của công chúa và nha hoàn.”
Nói đến cuối, Vân Trân tức đến mức sắp khóc òa lên. Trước kia ở dưới quê, cô ta đối với Vân San chỉ có sự ngưỡng mộ. Nhưng từ khi lên thành phố, cô ta mới nhận thức rõ ràng khoảng cách cuộc sống giữa hai người lớn đến mức nào, để rồi sự ngưỡng mộ ấy dần biến chất thành lòng đố kỵ.
Vân lão thái đập bàn chát một cái: “Chú hai mày đang làm cái trò gì thế hả? Nó định vét sạch gia tài để nuôi cái đồ vịt trời tốn tiền tốn của đấy à? Thật quá quắt, đúng là tức chết tao rồi!”
“Chứ còn gì nữa bà nội. Bà mà không lên thành phố ngó ngàng, cháu thấy có khi đến tiền dưỡng lão mua quan tài của chú hai cũng bị con Vân San phá cho bằng sạch mất.”
Vân lão thái liên miệng khẳng định ngày mai sẽ lên thành phố ngay lập tức.
Mẹ của Vân Trân là Hồng Xuân Hoa đứng bên cạnh nghe xong những lời con gái nói, trong bụng cũng như có một ngọn lửa đang bốc cháy phừng.
Trong lòng Vân Hữu Đức cũng đang nghẹn một cục tức. Ông ta có điểm nào không bằng thằng em trai cơ chứ? Rõ ràng ông ta đẻ được tận ba đứa con trai, đáng lẽ ra phải là công thần lớn nhất của cái nhà này mới đúng.
“Ông phải mau nghĩ cách giúp thằng Ái Quân đi, nếu không nghĩ ra cách, cô vợ thành phố của nó sắp bay mất đến nơi rồi đấy.” Hồng Xuân Hoa sốt ruột giục giã.
Vân Hữu Đức sầm mặt xuống: “Thì còn cách nào được nữa? Đáng lẽ ngay từ đầu nên để thằng Ái Quân bám theo con Vân San ra khỏi thành phố. Cho dù đám buôn người bên kia có làm ăn thất bại, thì cũng không nên để con ranh đó vác mặt về nhà.”
Hồng Xuân Hoa lườm ông ta một cái cháy mặt: “Ông nói thì dễ lắm. Cho dù có thành công thật đi chăng nữa, thế chẳng phải là kéo cả con trai mình dính líu vào chuyện đó hay sao?”
“Vậy thì cứ để mẹ lên thành phố, để bà cụ ra mặt nói chuyện.”
...
Phía cục công an làm việc rất nhanh chóng, ngay buổi chiều đã gọi Vân Trân, Hồ Phương và Trần Phi Phi lên lấy lời khai.
Vân Trân đã về quê, nên trên cục gọi điện thoại thẳng xuống công an xã, rồi cử người chạy đến tận thôn Đại Hà, tóm cổ luôn Vân Trân khi cô ta còn đang mải mê khóc lóc mách lẻo ở nhà.
Dân làng đều sợ ngây người, nhao nhao chạy tới nghe ngóng tình hình.
Vân Trân sợ hãi đến mức nói năng lộn xộn, lắp bắp chối cãi rằng cô ta không có, cô ta hoàn toàn không cấu kết với bọn buôn người.
Dù sao thì mặc kệ cô ta có kêu oan thảm thiết đến đâu, cuối cùng vẫn bị “mời” lên cục công an.
Còn người trong thôn thì nhất trí cho rằng cô ta chắc chắn đã phạm pháp, kéo theo cả nhà bọn họ đều bị người ta chỉ trỏ, bài xích, chế giễu, thậm chí là chửi rủa thậm tệ.
Tuy không biết Vân Trân đã gây ra tội tày đình gì, nhưng bị công an còng tay đưa đi thì làm gì có chuyện tốt đẹp? Dân làng bắt đầu lo sốt vó cho sự an toàn của nhà mình, có một đứa hàng xóm tội phạm như thế, thử hỏi đêm đến ai mà ngủ cho ngon giấc được?
Vân lão thái nóng ruột không đợi nổi một giây một phút nào nữa, ngày hôm sau lập tức đòi lên thành phố ngay.
Cả nhà Vân Hữu Đức cũng nằng nặc đòi đi theo, bọn họ thật sự không chịu nổi những lời chỉ trỏ đàm tiếu của dân làng nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



